
Chia tay người yêu vô tâm, 5 năm sau cô gái vô tình phát hiện sự thật đau lòng
Thời gian đủ dài để một vết thương liền da, nhưng cũng đủ ngắn để một ký ức ngủ quên bỗng chốc sống dậy, đau nhói như mới ngày hôm qua.

Thời gian đủ dài để một vết thương liền da, nhưng cũng đủ ngắn để một ký ức ngủ quên bỗng chốc sống dậy, đau nhói như mới ngày hôm qua.

Sát ngày cưới, tôi chỉ muốn buông xuôi tất cả vì sự áp đặt nhân danh "nề nếp gia phong"...

Cầm sổ đỏ căn nhà 7 tỷ trên tay, vợ chồng tôi vẫn run rẩy mỗi đêm vì thói quen "rợn người" của gã hàng xóm.

Tôi từng nghĩ chuyến đi này sẽ là một "thảm họa" khi chồng bận việc đột xuất, để mặc hai người phụ nữ khắc khẩu đi cùng nhau. Nhưng rồi, chính chuyến đi ấy đã thay đổi hoàn toàn cái nhìn của tôi về mẹ.

Cuộc đời thật biết cách trêu ngươi, chuyến đi khám sức khỏe định kỳ với ý định "f5 bản thân" lại mang đến cho tôi một cú sốc điếng người, buộc tôi phải đối diện với quá khứ mà mình vừa rũ bỏ.

Câu nói của bà như gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt tôi. Tôi nghẹn lời...

Cầm cuốn sổ tiết kiệm mẹ chồng dúi vào tay, tôi bật khóc khi nhớ lại những lời cay nghiệt mình từng nói về bà suốt 6 năm qua.

Tờ giấy tôi ký ngày hôm ấy không chỉ là xác nhận tài sản, mà nó như một vết nứt vô hình nằm giữa cuộc hôn nhân này...

Có những sự thật khi phơi bày ra, nó không khiến bạn rơi nước mắt, mà khiến bạn lạnh toát sống lưng.

Lời anh nói vẫn văng vẳng bên tai. Đau đớn thật đấy, nhưng cũng nhờ hai câu nói tàn nhẫn đó, tôi hiểu rằng mình không cần phải níu kéo nữa...

Từng dòng chữ của chồng như hàng nghìn mũi kim châm vào tim tôi. Đau đớn nhất là dòng nhật ký anh viết vào đúng ngày kỷ niệm 5 năm ngày cưới của chúng tôi, cách đây hai tuần...

Hóa ra, đằng sau sự tàn nhẫn năm nào là một sự hy sinh thầm lặng mà tôi không hề hay biết...

Tôi bàng hoàng không tin vào mắt mình...

Cái giá cho 4 năm mù quáng này đắt thật, nhưng thà đau một lần rồi thôi, còn hơn cả đời sống kiếp trâu ngựa cho một người không biết trân trọng mình.

Không phải tôi tàn nhẫn, mà là bởi trái tim tôi đã nguội lạnh sau quá nhiều lần trao đi cơ hội nhưng chỉ nhận lại sự thất vọng ê chề.

Nói xong, anh đứng dậy đi về phòng, để mặc tôi ngồi trơ trọi giữa ánh nến lung linh đang lụi tàn.

Cuốn sổ không khóa. Với bàn tay run rẩy, tôi bóc lớp băng dính, hồi hộp đọc từng dòng chữ nguệch ngoạc của anh.

Có những lời nói gió bay, nhưng hậu quả nó để lại là những vết sẹo trong lòng người ở lại, day dứt cả một đời...

Ngày xưa ăn mì tôm dành tiền mừng cưới bạn thân 1 chỉ vàng, 3 năm sau ngày vui của mình, bóc phong bì nó gửi lại mà tôi bật khóc nức nở.

Sự chân thành đặt không đúng chỗ, cộng với một chút hư vinh nhất thời, đã khiến tôi đánh mất đi những mối quan hệ đồng nghiệp quý giá.

Đám cưới chỉ còn vài tháng nữa. Căn nhà thì đã đặt cọc. Tình yêu 5 năm của chúng tôi, liệu có đủ lớn để vượt qua rào cản tư tưởng này?

Trong cái đêm định mệnh ấy, đã chọn biến sự lo lắng thành lời cam kết. Tôi đã sẵn sàng làm bố, và quan trọng hơn, tôi đã sẵn sàng làm một người chồng.

Gửi những ai đang đọc dòng tâm sự này...

Nhìn nụ cười đã lâu lắm rồi tôi mới thấy lại của mẹ, tôi biết rằng, mùa xuân thật sự đã về với gia đình tôi.

Tôi nhận ra, vợ tôi không phải muốn về quê, cô ấy chỉ đang muốn trốn chạy thực tại bằng một giấc mơ màu hồng được vẽ nên bởi mạng xã hội...

Giá như tôi bình tĩnh hơn. Giá như tôi đừng nói những lời cay nghiệt đó.

Đám cưới chỉ còn hai tháng nữa. Lòng tôi giờ đây nặng trĩu. Hạnh phúc mới của tôi, tại sao lại phải được "chuộc" về bằng một cái giá đắt đỏ từ quá khứ như vậy?

Chỉ vì một con robot vô tri, mà không khí gia đình tôi giờ căng như dây đàn. Tôi phải làm sao để mẹ chồng hiểu ra đây, mọi người ơi?

Hóa ra, điều mẹ lo lắng nhất không phải là chúng tôi sống thế nào, mà là "sĩ diện" của bà với hàng xóm láng giềng. Bà sợ chúng tôi làm bà mất mặt.

Chúng tôi không trách mẹ, có lẽ mẹ chỉ vô tư, chỉ muốn động viên con cái theo cách của người già. Nhưng sự vô tư đó, đặt sai thời điểm, lại có sức sát thương lớn hơn ngàn lời chỉ trích.