Dòng sự kiện
      +Aa-
      Zalo

      Chiếc nhẫn đặc biệt đêm giao thừa

      (ĐS&PL) - Chiếc nhẫn đặc biệt đêm giao thừa không nằm ở số carat kim cương, mà nằm ở sự gắn bó, thấu hiểu và lòng bao dung mà chúng ta dành cho nhau trong suốt một hành trình dài.

      Đêm 29 Tết, khi tiếng pháo hoa bắt đầu rộn ràng phía xa xăm và mùi hương trầm lan tỏa khắp gian thờ, tôi ngồi lại giữa ban công lộng gió, xoay nhẹ chiếc nhẫn bạc đã mòn vẹt trên ngón áp út. Đây không phải một món trang sức đắt tiền nạm kim cương lấp lánh, cũng chẳng phải báu vật gia bảo quý giá. Với tôi, nó là "chiếc nhẫn đặc biệt" chứa đựng cả một thời tuổi trẻ nông nổi và một lời hứa mà tôi đã dành cả đời để thực hiện.

      Mọi chuyện bắt đầu từ đêm giao thừa mười năm trước. Khi ấy, tôi vẫn còn là một gã trai nghèo với đôi bàn tay trắng và một trái tim đầy tham vọng nhưng cũng đầy bất ổn. Tôi và em ngồi bên nhau trên băng ghế đá công viên, nhìn người ta xúng xính áo quần, còn chúng tôi chỉ có túi hạt dẻ nóng chia đôi để sưởi ấm. Trong khoảnh khắc chuyển giao giữa năm cũ và năm mới, tôi đã lấy ra một chiếc nhẫn bạc rẻ tiền mua ở cửa hàng lưu niệm gần ký túc xá, ngập ngừng đeo vào tay em.

      Tôi nhớ mình đã nói bằng giọng run rẩy: "Giờ anh chẳng có gì, chỉ có chiếc nhẫn này làm tin. Sau này giàu sang, anh sẽ đền cho em một chiếc khác xứng đáng hơn." Em không nói gì, chỉ mỉm cười, đôi mắt lấp lánh niềm tin còn sáng hơn cả ánh pháo hoa trên bầu trời. Em bảo, giá trị của chiếc nhẫn không nằm ở chất liệu, mà nằm ở việc chúng ta có đủ kiên nhẫn để cùng nhau đi qua những mùa đông lạnh lẽo hay không.

      Những năm tháng sau đó là một cuộc rượt đuổi không ngừng nghỉ với cơm áo gạo tiền. Có những lúc tôi vấp ngã, tưởng chừng như muốn buông xuôi tất cả. Có những đêm giao thừa, tôi phải trực ca trong nhà máy, hay lang thang ngoài đường để kiếm thêm vài đồng tiền thưởng Tết, để mặc em lủi thủi một mình bên mâm cơm tất niên. Những lúc ấy, tôi lại cảm thấy chiếc nhẫn bạc trên tay em như một cái gai đâm vào lòng tự ái của mình. Tôi tự trách mình kém cỏi, trách mình chưa thể mang lại cho người phụ nữ ấy sự nhung lụa như đã hứa.

      Cho đến một đêm giao thừa cách đây ba năm, khi kinh tế gia đình đã ổn định, tôi bí mật đặt mua một chiếc nhẫn kim cương đắt giá để tặng em, đúng như lời hứa năm nào. Tôi cứ ngỡ em sẽ vỡ òa hạnh phúc. Nhưng khi nhìn thấy món quà sang trọng ấy, em lại nhẹ nhàng tháo chiếc nhẫn bạc đã cũ, xỉn màu vì thời gian, rồi đặt nó vào lòng bàn tay tôi. Em nói: "Anh đã thực hiện được lời hứa về sự giàu sang, nhưng em lại trân trọng chiếc nhẫn bạc này hơn. Vì nó đã cùng em đi qua những ngày chúng mình chia nhau bát mì tôm, cùng em vượt qua những lúc anh nản lòng nhất. Nó không chỉ là nhẫn, nó là nhân chứng cho tình yêu của chúng ta."

      Ảnh minh họa

      Ảnh minh họa

      Giây phút ấy, tôi chợt nhận ra mình đã quá mải mê đuổi theo những giá trị vật chất mà quên mất rằng, hạnh phúc đích thực vốn dĩ rất giản đơn. Chiếc nhẫn đặc biệt đêm giao thừa không nằm ở số carat kim cương, mà nằm ở sự gắn bó, thấu hiểu và lòng bao dung mà chúng ta dành cho nhau trong suốt một hành trình dài.

      Đêm nay, giữa không gian yên tĩnh của những phút cuối cùng năm cũ, tôi lại cầm chiếc nhẫn bạc ấy lên, cảm nhận hơi ấm từ những kỷ niệm ùa về. Nó nhắc nhở tôi rằng, dù ngoài kia thế giới có thay đổi ra sao, dù năm tháng có phủ bụi lên mọi thứ, thì lời hứa đêm giao thừa năm ấy vẫn luôn vẹn nguyên. Chiếc nhẫn là biểu tượng của sự bắt đầu, của niềm hy vọng và của một lòng tin sắt đá rằng: Chỉ cần có nhau, mùa xuân nào cũng sẽ là mùa xuân ấm áp nhất.

      Tiếng chuông đồng hồ điểm 12 giờ. Tôi nắm chặt chiếc nhẫn trong tay, khẽ mỉm cười nhìn về phía căn phòng nơi vợ con đang say giấc. Một năm mới lại đến, và tôi biết mình đang sở hữu báu vật lớn nhất cuộc đời.

      *Tâm sự của độc giả

      Zalo

      Cảm ơn bạn đã quan tâm đến nội dung trên.

      Hãy tặng sao để tiếp thêm động lực cho tác giả có những bài viết hay hơn nữa.

      Đã tặng:
      Tặng quà tác giả
      BÌNH LUẬN
      Bình luận sẽ được xét duyệt trước khi đăng. Xin vui lòng gõ tiếng Việt có dấu.
      Tin liên quan
      30 tuổi, tôi

      30 tuổi, tôi "thèm" mùi khói bếp Tết xưa

      Những biển hiệu đèn LED rực rỡ, những giai điệu nhạc Xuân remix sôi động vang lên từ các cửa hiệu sang trọng, nhưng lòng tôi lại tĩnh lặng đến lạ kỳ. Trong khoảnh khắc ấy, tôi chợt nhận ra mình đang thèm đến quay quắt một mùi vị đã lùi xa vào ký ức: Hương vị của Tết xưa.