Dòng sự kiện
      +Aa-
      Zalo

      Đêm 28 Tết, nhìn món quà vợ giấu kín trong tủ, gã đàn ông trong tôi vỡ vụn

      (ĐS&PL) - Đêm ấy, tôi nhận ra một điều giản đơn mà bấy lâu nay mình vô tình lãng quên. Tết trọn vẹn nhất là khi ta có một người bạn đời thấu hiểu, sẵn sàng lùi lại một bước để cùng ta gánh vác những chông chênh của cuộc đời.

      Những ngày cuối năm, không khí ngoài đường nhộn nhịp bao nhiêu thì lòng tôi lại nặng trĩu bấy nhiêu. Năm nay kinh tế khó khăn, công ty cắt giảm nhân sự, tôi may mắn giữ được ghế nhưng thưởng Tết thì gần như "bốc hơi". Cầm đồng lương còm cõi về nhà, tôi cứ trăn trở mãi về chuyện quà cáp nội ngoại.

      Là đàn ông, sĩ diện đôi khi lớn hơn cả núi. Mọi năm, tôi luôn muốn bố mẹ hai bên phải nở mày nở mặt, quà Tết không rượu ngoại thì cũng phải là giỏ quà tiền triệu, phong bao lì xì dày dặn. Nhưng năm nay, nhìn vào số dư tài khoản sau khi đã trừ đi tiền điện nước, tiền học cho con và chi phí sinh hoạt, tôi thấy mình thật thảm hại. Tôi đã định bàn với vợ là năm nay "cắt" bớt khoản quà cáp, chỉ biếu ông bà chút bánh kẹo gọi là có lòng, nhưng lời cứ nghẹn ở cổ họng không thốt ra được. Tôi sợ vợ buồn, sợ bố mẹ lo lắng, và sợ nhất là cảm giác mình là một trụ cột thất bại.

      Suốt một tuần nay, tôi hay cáu gắt vô cớ. Vợ hỏi chuyện sắm Tết, tôi cứ gạt đi: "Em cứ liệu cơm gắp mắm, có gì dùng nấy". Nói xong lại thấy mình hèn, dồn hết gánh nặng lên vai vợ trong khi cô ấy cũng vất vả đi làm cả năm trời. Tối 28 Tết, sau khi con ngủ say, tôi ngồi ngoài ban công hút thuốc, đầu óc quay cuồng với những con số. Tiền biếu nội, tiền biếu ngoại, tiền mừng tuổi các cháu... tính đi tính lại kiểu gì cũng âm.

      Tôi rón rén trở vào phòng ngủ, định bụng sẽ thú thật với vợ về tình hình tài chính thê thảm hiện tại. Nhưng khi bước vào, tôi thấy vợ vẫn chưa ngủ. Cô ấy đang ngồi bệt dưới sàn nhà, lúi húi gói ghém những hộp quà. Ánh đèn ngủ vàng vọt hắt lên dáng vẻ gầy gò của vợ khiến lòng tôi thắt lại.

      Thấy tôi vào, cô ấy hơi giật mình, định giấu thứ gì đó ra sau lưng nhưng không kịp. Trước mặt cô ấy là hai phần quà được gói bọc rất cẩn thận, đẹp đẽ và sang trọng. Một phần ghi "Biếu ông bà nội", phần kia ghi "Biếu ông bà ngoại".

      Ảnh minh họa

      Ảnh minh họa

      Tôi sững sờ. Tiền đâu mà cô ấy mua những thứ này? Tôi biết lương của vợ cũng chỉ đủ trang trải chi tiêu hàng ngày, làm gì có dư? Tôi ngồi xuống cạnh vợ, cầm hộp quà lên xem. Đó là hộp sâm mà bố tôi rất thích nhưng chưa bao giờ dám mua, kèm theo chiếc áo len màu trầm rất nhã nhặn.

      "Em lấy tiền đâu ra vậy?" - Tôi hỏi, giọng lạc đi.

      Vợ tôi cười hiền, vuốt lại nếp áo cho phẳng phiu: "Em biết năm nay anh khó khăn, công ty ít việc. Em có để dành được một khoản từ việc bán hàng online thêm mấy tháng nay, định để đổi cái xe máy cũ nhưng nghĩ lại, Tết nhất quan trọng hơn. Bố mẹ già rồi, chẳng mong gì cao sang, nhưng mình có chút quà tấm món để ông bà vui, cũng là để anh đỡ suy nghĩ."

      Cô ấy ngập ngừng một chút rồi nói tiếp, giọng nhỏ hơn: "Phần của ông bà nội em mua sâm với áo mới, vì bố hay đau lưng, mẹ thì chịu lạnh kém. Còn bên ngoại, em biếu giỏ bánh kẹo với ít tiền mặt thôi. Bố mẹ em dễ tính, lại ở gần, mình chạy qua chạy lại đỡ đần là ông bà vui rồi. Anh đừng ngại nhé, em tính cả rồi, không để bên nào thiệt đâu."

      Nghe đến đó, sống mũi tôi cay xè. Tôi nhìn sang phần quà của bố mẹ vợ, nó đơn giản hơn hẳn so với phần quà biếu bố mẹ tôi. Vợ tôi, người phụ nữ mà tôi đôi khi vẫn càu nhàu là "chi li", "tiết kiệm", lại đang âm thầm hy sinh, vun vén cho thể diện của chồng, cho niềm vui của gia đình chồng mà chấp nhận phần thiệt thòi về phía bố mẹ đẻ. Cô ấy sợ tôi mặc cảm vì không lo chu toàn được cho nhà nội, nên đã tự mình gánh vác tất cả, lại còn khéo léo nói giảm nói tránh để tôi không thấy áy náy.

      Tôi nhìn đôi bàn tay vợ chai sần vì làm việc nhà, nhìn đôi mắt thâm quầng vì thức khuya gói hàng kiếm thêm thu nhập, nước mắt tôi cứ thế trào ra không kìm được. Tôi ôm chầm lấy vợ, gục đầu vào vai cô ấy khóc như một đứa trẻ. Bao nhiêu áp lực, sĩ diện hão huyền của gã đàn ông trong tôi sụp đổ, chỉ còn lại lòng biết ơn và sự hối hận vô bờ.

      "Anh xin lỗi... Cảm ơn em..." - Tôi chỉ nói được có thế.

      Vợ vỗ nhẹ vào lưng tôi, thì thầm: "Vợ chồng mà, anh cứ lo xa. Có ít tiêu ít, có nhiều tiêu nhiều, miễn là nhà mình thương nhau."

      Đêm ấy, tôi nhận ra một điều giản đơn mà bấy lâu nay mình vô tình lãng quên. Tết không nằm ở mâm cao cỗ đầy, không nằm ở giỏ quà tiền triệu hay những phong bao dày cộp. Tết trọn vẹn nhất là khi ta có một người bạn đời thấu hiểu, sẵn sàng lùi lại một bước để cùng ta gánh vác những chông chênh của cuộc đời. Món quà lớn nhất năm nay tôi nhận được không phải là tiền thưởng, mà là sự tảo tần và tình yêu thương bao la của vợ.

      * Tâm sự của độc giả

      Link bài gốcLấy link
      https://doisongphapluat.nguoiduatin.vn/em-28-tet-nhin-mon-qua-vo-giau-kin-trong-tu-ga-an-ong-trong-toi-vo-vun-a610871.html
      Zalo

      Cảm ơn bạn đã quan tâm đến nội dung trên.

      Hãy tặng sao để tiếp thêm động lực cho tác giả có những bài viết hay hơn nữa.

      Đã tặng:
      Tặng quà tác giả
      BÌNH LUẬN
      Bình luận sẽ được xét duyệt trước khi đăng. Xin vui lòng gõ tiếng Việt có dấu.
      Tin liên quan