Ngày ấy, Tết trong mắt đứa trẻ như tôi không phải là những con số thưởng cuối năm hay những chuyến du lịch xa xỉ. Tết bắt đầu từ mùi lá dong được mẹ rửa sạch, xếp gọn gàng góc sân. Tôi nhớ như in cái mùi hăng hắc, thanh tao của lá, quyện với mùi gạo nếp cái hoa vàng thơm nồng.
Cái thú nhất của ngày Tết chính là đêm trông nồi bánh chưng. Giữa cái rét ngọt của miền Bắc, cả nhà quây quần bên bếp lửa bập bùng. Mùi khói củi nhãn, củi vải cay xè mắt nhưng ấm áp vô cùng. Trong làn khói ấy, tiếng nổ lách tách của củi lửa hòa cùng câu chuyện cũ của bà, tiếng cười giòn tan của đám trẻ con đang mong chờ chiếc bánh chưng tí hon được gói riêng. Đó là mùi của sự đoàn viên – thứ mà ở tuổi 30, giữa bộn bề deadline, tôi thấy xa xỉ biết bao.
Bây giờ, Tết tiện lợi lắm. Chỉ cần một cuộc điện thoại hay vài cú click chuột, bánh chưng, giò chả, mứt Tết đều được giao tận cửa. Chúng ta không còn phải thức đêm muối dưa hành, không còn phải dậy sớm đi chợ phiên sắm sửa. Nhưng chính sự "sẵn có" ấy dường như đã lấy đi cái vị đậm đà của sự chờ đợi.

Ảnh minh họa
Ở tuổi 30, tôi có đủ tiền để mua những giỏ quà đắt nhất, nhưng lại chẳng thể tìm đâu ra cái vị ngọt thanh của miếng mứt gừng tự tay mẹ sên trên bếp than hồng. Tôi nhớ cái cảm giác cả nhà cùng nhau dọn dẹp nhà cửa, tiếng chổi tre loẹt quẹt trên sân gạch, mùi vôi mới trắng tinh khôi quét lên gốc cây trước cửa. Những công việc ấy ngày xưa thấy mệt, giờ nghĩ lại mới thấy đó chính là nhịp cầu kết nối các thành viên trong gia đình.
Nhiều người trẻ bằng tuổi tôi bây giờ chọn cách "đi trốn" dịp Tết. Họ chọn những bãi biển xanh rực nắng hay những thành phố xa lạ để nghỉ ngơi sau một năm mệt mỏi. Tôi không phủ nhận đó là một cách hưởng thụ, nhưng với tôi, Tết vẫn là cuộc hành trình trở về.
Trở về để thấy tóc cha đã thêm sợi bạc, thấy dáng mẹ đã thêm phần hao gầy. Trở về để được ngồi vào mâm cơm đơn sơ nhưng đầy ắp tiếng cười, được nghe những lời hỏi thăm (dù đôi khi là giục giã chuyện chồng con) mà ngày thường chẳng ai nói với ai.
Ba mươi tuổi, tôi hiểu rằng hương vị Tết xưa không mất đi, nó chỉ đang nằm ngủ yên trong một ngăn kéo ký ức nào đó. Chỉ cần ta chậm lại một chút, bớt nhìn vào màn hình điện thoại và nhìn sâu vào mắt những người thân yêu, ta sẽ thấy Tết vẫn luôn ở đó – nồng nàn và ấm sực như bát canh măng ngày cũ.
Chiều nay, tôi sẽ bắt chuyến xe sớm nhất để về nhà. Không phải để ăn một bữa tiệc linh đình, mà để được hít hà mùi hương trầm thoang thoảng bàn thờ tổ tiên, để tìm lại chính mình của những ngày thơ bé. Bởi vì, nhà là nơi duy nhất khiến cái Tết trở nên trọn vẹn.
*Tâm sự của độc giả









