Cuối năm, khi những cơn gió lạnh của những ngày giáp Tết tràn về, người ta thường mong cầu một chút bình yên để dọn dẹp nhà cửa, để tổng kết lại một năm bận rộn. Thế nhưng, với tôi, những ngày này lại trở thành một cơn ác mộng mang tên "karaoke hàng xóm". Chẳng biết từ bao giờ, cái văn hóa giải trí bằng cách tra tấn thính giác người khác lại trở thành một "đặc sản" khó nuốt mỗi dịp Xuân về.
Tôi vừa mới chuyển về căn hộ mới chưa được bao lâu, cứ ngỡ tầng 8 này sẽ yên tĩnh hơn mặt đất, nhưng tôi đã lầm. Tiếng loa kẹo kéo từ những nhà hàng xóm xung quanh, hay thậm chí là từ quán xá dưới chân tòa nhà vọng lên, không hề có ranh giới. Những âm thanh chát chúa, lúc thì bolero sướt mướt, lúc lại là những bản nhạc trẻ remix giật đùng đùng, cứ thế dội thẳng vào màng nhĩ suốt từ sáng sớm đến tận đêm khuya.
Đau đầu nhất không phải là việc họ hát hay hay hát dở, mà là cái thái độ "vui mình mình hưởng, khổ mặc người ta". Họ mở loa với công suất tối đa, tiếng bass đập rung cả cửa kính. Tôi ngồi trong nhà, dù đã đóng chặt cửa, thậm chí đeo cả tai nghe chống ồn, nhưng cái rung chấn của âm thanh vẫn len lỏi vào từng thớ thịt. Những ngày giáp Tết, công việc dồn dập, tôi cần sự tập trung để hoàn thành mống báo cáo cuối năm nhưng trí óc cứ như bị ai đó cầm búa gõ vào liên hồi. Mỗi khi giai điệu "Xuân này con không về" hay "Cánh thiệp đầu xuân" vang lên bằng một chất giọng lạc quẻ và đầy hơi men, tôi chỉ thấy sự mệt mỏi thay vì cảm nhận được không khí Tết.

Ảnh minh họa
Có hôm, vì quá mệt mỏi, tôi đã sang tận nơi nhẹ nhàng góp ý. Đáp lại sự lịch sự của tôi là cái nhìn dò xét, kèm theo câu nói xanh rờn: "Tết nhất mà em, vui vẻ tí có sao đâu! Cả năm mới có mấy ngày, thông cảm cho nhau đi". Cái điệp khúc "thông cảm" ấy thật sự là một sự ích kỷ được che đậy bằng danh nghĩa tình làng nghĩa xóm. Tại sao tôi phải thông cảm cho niềm vui làm phiền người khác, trong khi họ không thể thông cảm cho nhu cầu được nghỉ ngơi, được làm việc trong yên tĩnh của tôi?
Đêm về, khi thành phố đáng lẽ phải chìm vào giấc ngủ để lấy sức cho một ngày sắm sửa bận rộn phía trước, thì tiếng hát vẫn cứ văng vẳng. Những cuộc nhậu tất niên kéo dài bất tận, tiếng cụng ly, tiếng hò hét cổ vũ "lên luôn" hòa cùng tiếng nhạc chát chúa tạo nên một mớ âm thanh hỗn độn. Nó giống như một sự cưỡng bức về tinh thần. Những người già cần nghỉ ngơi, những đứa trẻ cần ngủ sớm, và những người lao động như tôi cần một khoảng lặng để cân bằng lại sau một năm mệt mỏi, tất cả đều bị gạt sang một bên để nhường chỗ cho cái gọi là "niềm vui ngày Tết".
Tôi nhìn ra ban công, nơi mấy chậu hoa Tết vừa mua đang rung rinh trước gió, lòng bỗng thấy nặng trĩu. Lẽ ra, Tết phải là lúc để người ta xích lại gần nhau hơn bằng sự tử tế, chứ không phải bằng những màn tra tấn âm thanh như thế này. Cái sự ồn ào ấy không làm cho Tết vui hơn, nó chỉ làm cho khoảng cách giữa những người hàng xóm thêm xa cách. Người ta vẫn nói "bán anh em xa mua láng giềng gần", nhưng với tình cảnh này, tôi chỉ muốn "mua" lấy sự im lặng cho riêng mình.
Thiết nghĩ, vui chơi cũng cần có văn hóa. Một bộ dàn loa xịn hay một giọng hát hay không tỉ lệ thuận với đẳng cấp của chủ nhân nếu họ không biết cách tôn trọng không gian riêng của người khác. Mong sao những ngày Tết thực sự đến, khi tiếng nhạc vừa đủ nghe, khi tiếng cười nói đủ ấm áp, để cái Tết không còn là nỗi ám ảnh đối với những ai chỉ mong tìm kiếm một chút bình yên trong ngôi nhà của mình.
* Tâm sự của độc giả










