Trong ký ức của những đứa con, hình ảnh của mẹ thường gắn liền với chiếc tạp dề nhuốm màu khói bếp, với đôi tay thô ráp vì nắng mưa hay mái tóc búi vội để kịp buổi chợ sớm. Mẹ cứ bình dị như thế suốt mười hai tháng ròng rã, cho đến khi những cơn gió hanh hao của ngày cuối đông ùa về, khi sắc thắm của hoa đào bắt đầu len lỏi vào từng góc phố, ta mới chợt nhận ra một sự thay đổi diệu kỳ: Mẹ bắt đầu làm đẹp. Với mẹ, Tết có lẽ là mùa duy nhất trong năm để mẹ cho phép mình "điệu" một chút, để rũ bỏ những lo toan mà khoác lên mình vẻ rạng rỡ của mùa xuân.
Sự "làm đẹp" của mẹ bắt đầu từ những việc nhỏ nhặt nhất nhưng lại chứa đựng bao sự háo hức. Đó là chiều cuối năm mẹ dành ra vài tiếng đồng hồ để đi làm lại mái tóc mới, giấu đi những sợi bạc lưa thưa của một năm nhiều lo toan. Hay đó là lúc mẹ tỉ mỉ chọn cho mình một bộ áo dài thật ưng ý để đi lễ chùa đầu năm. Nhìn mẹ đứng trước gương, ướm thử tà áo dài màu xanh ngọc, đôi mắt lấp lánh niềm vui, tôi bỗng thấy mẹ trẻ lại như thời con gái. Hóa ra, mẹ vẫn luôn yêu cái đẹp, chỉ là mẹ đã tạm cất sở thích ấy vào sâu trong ngăn kéo của sự hy sinh để ưu tiên cho những bữa cơm của con, cho tấm áo mới của chồng.

Ảnh minh họa
Mùa xuân như một cái cớ hoàn hảo để mẹ tự thưởng cho bản thân. Những ngày này, mẹ không còn chỉ quẩn quanh với những món đồ gia dụng, mẹ bắt đầu sắm sửa cho mình một thỏi son nhẹ nhàng, một chút kem dưỡng da để khuôn mặt thêm bừng sáng. Có những buổi tối, tôi bắt gặp mẹ cùng hội chị em hàng xóm rôm rả bàn tán về việc mặc gì cho ngày mùng Một, chụp ảnh ở đâu thì đẹp. Những nụ cười ấy thật rạng rỡ và tràn đầy năng lượng tích cực. Nó khiến tôi hiểu rằng, việc mẹ làm đẹp không chỉ là diện mạo bên ngoài, mà đó là cách mẹ làm mới tâm hồn, là lúc mẹ tự nhắn nhủ với chính mình rằng: "Năm qua đã vất vả rồi, giờ là lúc để yêu thương lấy bản thân".
Khi mẹ xinh đẹp và rạng rỡ, cả ngôi nhà như cũng ấm áp và bừng sáng theo. Có điều gì đó rất hạnh phúc khi thấy mẹ tự tin bước ra phố trong tà áo dài thướt tha, nhận lấy những lời khen ngợi của bà con lối xóm. Cái đẹp của mẹ lúc này không chỉ nằm ở lớp phấn son, mà nằm ở thần thái của một người phụ nữ hạnh phúc, mãn nguyện với những gì mình đã vun vén suốt một năm qua. Tết chính là khoảng thời gian mẹ được sống cho riêng mình, dù chỉ là một vài ngày ngắn ngủi trước khi lại quay về với những bộn bề thường nhật.
Chứng kiến sự thay đổi ấy, tôi tự nhủ với lòng mình rằng sẽ không chỉ để mẹ đẹp vào mỗi mùa Tết. Tôi muốn mỗi ngày trôi qua, mẹ đều có lý do để mỉm cười và chăm sóc cho chính mình. Nhưng tôi vẫn trân trọng biết bao cái không khí vội vàng, náo nức khi mẹ sửa soạn diện mạo đón xuân. Bởi lẽ, khoảnh khắc mẹ soi gương và hài lòng với bản thân chính là lúc mùa xuân thực sự gõ cửa trái tim tôi.
*Tâm sự của độc giả










