Mỗi khi những cơn gió lạnh cuối đông bắt đầu nhường chỗ cho cái nắng hanh hao và sắc hồng rực rỡ của hoa đào, lòng người lại bắt đầu rộn ràng một danh từ chung: Tết. Chúng ta thường tất bật ngược xuôi để chuẩn bị cho một cái Tết thật "đầy": nào là mâm cao cỗ đầy với bánh chưng xanh, giò chả lụa, nào là quần áo mới, nào là những kế hoạch xem pháo hoa rực rỡ đêm giao thừa.
Thế nhưng, đi qua những năm tháng trưởng thành, tôi chợt nhận ra rằng, tất cả những hình thức xa hoa ấy suy cho cùng cũng chỉ là lớp áo phủ bên ngoài. Cái "hồn" thật sự của Tết, cái làm nên sự thiêng liêng và ấm áp nhất, chẳng nằm ở đâu xa lạ, mà gói gọn trong đúng hai tiếng: Gia đình.
Có một thời tuổi trẻ, tôi từng nghĩ Tết là dịp để diện những bộ đồ thật đẹp, là lúc được xúng xính đi chơi cùng bạn bè, là âm thanh sôi động của tiếng pháo hò reo. Tôi từng thấy việc dọn dẹp nhà cửa là một gánh nặng, việc phải ngồi gói bánh chưng suốt đêm là một sự mệt mỏi. Lúc ấy, cái tôi nhìn thấy chỉ là những món ăn, những nghi lễ rườm rà. Tôi đã quên mất rằng, giữa nhịp sống hối hả của 365 ngày, Tết là cái cớ duy nhất và đẹp đẽ nhất để những người con xa quê được trở về, để những khoảng cách thế hệ được xóa nhòa bên mâm cơm tất niên.
Thực ra, bánh chưng sẽ chẳng ngon nếu ta ăn trong sự vội vã, cô đơn. Giò chả dù sang trọng đến đâu cũng chỉ là món ăn vô tri nếu thiếu đi tiếng cười nói của cha, sự ân cần của mẹ. Pháo hoa dù có rực rỡ, lung linh cả một góc trời cũng sẽ trở nên nhạt nhòa nếu ta không có một bờ vai người thân để tựa vào, cùng nhau nguyện cầu cho một năm mới bình an.
Tết chính là khi ta thấy dáng mẹ tảo tần sớm hôm ngoài chợ để chọn từng miếng thịt tươi, là khi thấy đôi bàn tay cha thô ráp tỉ mẩn lau chùi bộ lư đồng, là khi anh chị em cùng nhau tranh nhau một chiếc nhân bánh chưng nhỏ. Chính những khoảnh khắc "cùng nhau" ấy mới là thứ tạo nên hương vị đặc trưng của Tết mà không một cao lương mỹ vị nào thay thế được.

Ảnh minh họa
Gia đình chính là nơi lưu giữ cái Tết vẹn tròn nhất. Đó là khi ta trút bỏ hết những áp lực, những muộn phiền của một năm lăn lộn ngoài xã hội để được làm đứa trẻ trong vòng tay cha mẹ. Ngoài kia, chúng ta có thể là ai đó quan trọng, nhưng khi bước chân qua cánh cổng nhà, ta chỉ đơn giản là đứa con mong được ăn bát canh chua mẹ nấu, được nghe cha kể chuyện xưa bên tách trà thơm. Hai tiếng "Gia đình" vang lên như một phép màu, xoa dịu mọi vết xước trong tâm hồn và nạp lại năng lượng cho một hành trình mới.
Tết là sự sum vầy. Đó không phải là một khẩu hiệu, mà là một sự hiện diện bằng xương bằng thịt. Có những người cả năm chỉ mong chờ đến ngày Tết để được nhìn thấy người thân vẫn mạnh khỏe, để được cùng nhau ngồi canh nồi bánh chưng đêm giao thừa, hít hà mùi khói bếp nồng đượm. Trong không gian ấy, tiếng pháo hoa từ xa vọng lại chỉ là một nhạc nền điểm xuyết, còn bản giao hưởng chính lại nằm ở tiếng trò chuyện râm ran, tiếng trẻ con nô đùa và cả ánh mắt ấm áp mà người ta dành cho nhau sau bao ngày xa cách.
Càng lớn, tôi càng thấu hiểu rằng, vật chất có thể đủ đầy theo thời gian, nhưng thời gian ở bên người thân thì lại càng ngắn lại. Vì vậy, đừng để những món đồ trang trí xa xỉ hay những bữa tiệc linh đình làm lu mờ đi giá trị cốt lõi của ngày Tết. Hãy trân trọng từng phút giây được ngồi cạnh gia đình, bởi đó mới là nơi Tết thực sự bắt đầu và ngự trị.
Khi giao thừa chạm ngõ, giữa khoảnh khắc chuyển giao thiêng liêng của đất trời, hãy nắm chặt tay những người thân yêu. Bạn sẽ thấy rằng, chẳng cần pháo hoa rực rỡ, trái tim bạn vẫn ấm áp lạ thường. Bởi vì với mỗi chúng ta, có gia đình là có Tết, và gia đình chính là cái Tết lớn nhất, viên mãn nhất trong cuộc đời mỗi con người.
* Tâm sự của độc giả










