Dòng sự kiện
      +Aa-
      Zalo

      Con gái ngày càng giống người yêu cũ của vợ, người đàn ông muốn làm xét nghiệm ADN

      (ĐS&PL) - Tôi muốn làm xét nghiệm để tìm sự thật, để giải thoát cho chính mình. Nếu đúng là con tôi, tôi sẽ dùng cả phần đời còn lại để chuộc lỗi với hai mẹ con.

      Đêm nay, trời mưa rả rích. Tôi ngồi trong phòng làm việc, ánh sáng từ màn hình máy tính hắt lên tập hồ sơ xin xét nghiệm huyết thống nằm chỏng chơ trên bàn. Ở phòng bên cạnh, vợ và con gái tôi đã ngủ say. Tiếng thở đều đều của con bé qua máy báo khóc vọng lại khiến tim tôi thắt lại. Một cảm giác tội lỗi, sợ hãi và ghen tuông đan xen, tạo thành một mớ hỗn độn mà tôi không biết phải gỡ rối từ đâu.

      Mọi chuyện bắt đầu từ những lời nhận xét vô tư của họ hàng và bạn bè.

      Con gái tôi năm nay lên 5 tuổi. Càng lớn, con bé càng xinh đẹp với đôi mắt to tròn, sống mũi cao và khuôn miệng cười rất duyên. Nhưng nghiệt ngã thay, những nét đẹp đó không hề giống tôi – một người đàn ông có khuôn mặt góc cạnh, mắt một mí và sống mũi thấp. Ban đầu, tôi chỉ cười xòa khi ai đó bảo: "Con gái giống mẹ quá, chẳng chừa lại cho bố nét nào". Tôi cũng tự an ủi mình rằng gien của vợ trội hơn, điều đó là bình thường.

      Nhưng rồi, sự bình thường ấy dần trở thành nỗi ám ảnh khi tôi tình cờ nhìn lại tấm ảnh cũ của vợ và người yêu cũ – mối tình đầu kéo dài 7 năm của cô ấy.

      Hắn ta là một người đàn ông điển trai, thư sinh, và điều đáng sợ nhất là hắn sở hữu đôi mắt và sống mũi y hệt con gái tôi bây giờ. Tôi bắt đầu lục lọi lại ký ức. Thời điểm vợ mang thai, chúng tôi vừa cưới nhau được 3 tháng. Trước đó, cô ấy và người cũ có một giai đoạn dùng dằng, "tình cũ không rủ cũng tới" hay không thì chỉ có trời mới biết. Tôi đã từng tin tưởng vợ tuyệt đối, cho đến khi gương mặt con gái mỗi ngày một rõ nét hơn, như một bản sao thu nhỏ của người đàn ông kia.

      "Sao con bé chẳng có nét nào của nhà nội thế nhỉ?"

      Câu nói bâng quơ của mẹ tôi trong bữa cơm tuần trước như giọt nước tràn ly. Bà không có ý gì, nhưng nó như một mũi dao cứa vào lòng tự trọng và niềm tin của tôi. Từ hôm đó, tôi bắt đầu soi xét con gái mình kỹ hơn. Tôi nhìn con ăn, nhìn con ngủ, và đau đớn thay, thay vì thấy hình bóng của mình, tôi lại thấy bóng ma của quá khứ đang hiện hữu ngay trong ngôi nhà mình.

      Điều khiến tôi đau khổ nhất không phải là sự phản bội (nếu có), mà là tình yêu tôi dành cho con bé. Tôi là người đã bế nó từ khi lọt lòng, thức trắng những đêm con sốt, dạy con bập bẹ từng tiếng "ba". Tiếng gọi "ba ơi" lanh lảnh của nó mỗi chiều tôi đi làm về là động lực sống của tôi.

      Ảnh minh họa: AI

      Ảnh minh họa: AI

      Tôi sợ. Tôi sợ tờ giấy xét nghiệm ADN kia sẽ cho ra một kết quả tàn nhẫn.

      Nếu con bé không phải con tôi: Tôi sẽ đối mặt với nó thế nào? Liệu tôi có thể tiếp tục yêu thương nó như ruột thịt, hay sự oán hận người lớn sẽ đổ lên đầu đứa trẻ vô tội?

      Nếu vợ tôi thực sự lừa dối: Hóa ra suốt 5 năm qua, tôi chỉ là một kẻ "nuôi con tu hú", một gã khờ trong vở kịch hạnh phúc do cô ấy dựng lên?

      Nhưng ngược lại, nếu tôi không làm xét nghiệm, sự nghi ngờ này sẽ giết chết tôi và giết chết cả cuộc hôn nhân này. Tôi đã bắt đầu trở nên cáu gắt vô cớ. Tôi né tránh ánh mắt của vợ, và tệ hơn, đôi khi tôi vô thức đẩy con ra xa khi nó sà vào lòng tôi. Mỗi lần như thế, nhìn đôi mắt ngơ ngác của con, tôi lại muốn tát vào mặt mình vì sự hèn hạ này.

      Chiều nay, tôi đã lén nhổ vài sợi tóc của con khi chải đầu cho bé. Những sợi tóc mềm mại nằm gọn trong túi zip nhựa, nhưng sức nặng của nó thì ngàn cân.

      Vợ tôi vẫn vậy, vẫn chăm sóc gia đình, vẫn dịu dàng. Có đôi lúc tôi tự hỏi, liệu cô ấy có nhìn thấy sự giống nhau đó không? Liệu cô ấy có đang giấu giếm một bí mật động trời, hay chính tôi đang để sự ghen tuông hoang tưởng phá nát gia đình mình?

      Tôi muốn làm xét nghiệm để tìm sự thật, để giải thoát cho chính mình. Nếu đúng là con tôi, tôi sẽ dùng cả phần đời còn lại để chuộc lỗi với hai mẹ con. Nhưng nếu không phải... tôi thật sự không dám nghĩ tiếp.

      Đêm đã khuya. Tờ đơn đăng ký xét nghiệm vẫn nằm đó. Chỉ cần ngày mai tôi gửi mẫu đi, một tuần sau mọi thứ sẽ ngã ngũ. Nhưng liệu tôi có đủ can đảm để mở phong bì kết quả ấy ra hay không? Hay là cứ nhắm mắt làm ngơ để giữ lấy sự bình yên giả tạo này?

      Có ai đó đã từng nói: "Sự thật đôi khi là một liều thuốc đắng, nhưng thà đau một lần rồi thôi còn hơn sống trong cơn mê muội cả đời". Tôi có nên đánh cược hạnh phúc hiện tại để đổi lấy một sự thật trần trụi?

      * Tâm sự của độc giả

      Link bài gốcLấy link
      https://doisongphapluat.nguoiduatin.vn/con-gai-ngay-cang-giong-nguoi-yeu-cu-cua-vo-nguoi-an-ong-muon-lam-xet-nghiem-adn-a602201.html
      Zalo

      Cảm ơn bạn đã quan tâm đến nội dung trên.

      Hãy tặng sao để tiếp thêm động lực cho tác giả có những bài viết hay hơn nữa.

      Đã tặng:
      Tặng quà tác giả
      BÌNH LUẬN
      Bình luận sẽ được xét duyệt trước khi đăng. Xin vui lòng gõ tiếng Việt có dấu.
      Tin liên quan