Dòng sự kiện
      +Aa-
      Zalo

      Vợ quyết ly hôn vì chồng...lười làm việc nhà

      (ĐS&PL) - Ly hôn vì lười làm việc nhà – nghe thì có vẻ nực cười với người ngoài, nhưng với người trong cuộc, đó là giọt nước tràn ly cho một tâm hồn đã quá rạn nứt.

      Người ta thường nói đàn ông xây nhà, đàn bà xây tổ ấm. Tôi đã từng bám lấy câu nói đó như một tấm lá chắn hoàn hảo cho sự lười biếng của mình. Để rồi hôm nay, nhìn tờ đơn ly hôn đặt ngay ngắn trên bàn ăn – nơi vốn dĩ phải thơm nức mùi cơm chiều – tôi mới bàng hoàng nhận ra: Tổ ấm không thể xây bằng gạch đá, nó được xây bằng sự thấu hiểu và sẻ chia từ những điều nhỏ nhặt nhất.

      Vợ tôi là một người phụ nữ dịu dàng, đảm đang. Cô ấy cũng đi làm 8 tiếng như tôi, cũng chịu áp lực từ sếp, từ KPI và những chuyến tắc đường mệt mỏi. Nhưng khi về đến nhà, trong khi tôi thong thả vắt chân lên ghế sofa, tay cầm điện thoại, miệng réo: "Em ơi, bao giờ có cơm?", thì cô ấy lại lao vào cuộc chiến thứ hai. Tiếng máy giặt quay vắt, tiếng chổi khua, tiếng bát đũa lạch cạch... tất cả hòa vào nhau như một bản nhạc nền mà tôi mặc nhiên coi là "bổn phận" của phụ nữ.

      Có những lần cô ấy mệt mỏi thốt lên: "Anh giúp em phơi mớ đồ này nhé". Tôi ậm ừ bảo "Đợi tí", nhưng cái "tí" đó kéo dài đến tận lúc tôi đi ngủ, để rồi sáng hôm sau cô ấy lại lủi thủi dậy sớm tự tay làm hết. Tôi cứ nghĩ đơn giản: "Việc nhà thôi mà, có gì to tát đâu, cuối tháng mình đưa đủ tiền lương là được".

      Nhưng tôi đã sai, sai một cách ích kỷ.

      Ảnh minh họa

      Ảnh minh họa 

      Đỉnh điểm là tuần trước, khi cô ấy bị sốt cao nhưng vẫn phải gồng mình nấu cháo cho con và dọn dẹp đống đồ chơi vứt ngổn ngang của tôi dưới sàn. Tôi đi nhậu về, thay vì hỏi thăm, tôi lại cau mày: "Sao nhà cửa bừa bộn thế này, cơm nước cũng chẳng có gì ra hồn".

      Lúc đó, vợ tôi không khóc, cũng không gào thét. Cô ấy chỉ nhìn tôi bằng một ánh mắt trống rỗng đến lạnh người. Ánh mắt ấy như muốn nói rằng: Cô ấy đã kiệt sức rồi, không phải vì việc nhà nặng nhọc, mà vì sự cô đơn trong chính ngôi nhà của mình.

      Cô ấy nói với tôi trước khi đưa đơn:

      "Em không ly hôn vì anh nghèo, cũng không phải vì anh có người khác. Em đi vì em không còn cảm thấy mình có một người đồng hành. Em cần một người chồng, chứ không phải một đứa trẻ to xác cần được chăm sóc từ bữa ăn đến cái tất."

      Câu nói đó như một cái tát khiến tôi tỉnh ngộ. Việc nhà không chỉ là lau cái sàn hay rửa cái bát. Đó là cách chúng ta thể hiện sự tôn trọng và yêu thương đối với đối phương. Khi tôi từ chối cầm cái chổi, tôi cũng đồng thời từ chối san sẻ gánh nặng cuộc sống với người phụ nữ mình yêu. Tôi để cô ấy một mình với hàng tá lo toan, để rồi tình yêu cứ thế cạn mòn theo những lần đợi chờ và thất vọng.

      Giờ đây, trong căn nhà vắng bóng cô ấy, tôi tự mình cầm chiếc chổi lau nhà. Chỉ sau 15 phút, lưng tôi đã mỏi nhừ, mồ hôi vã ra. Hóa ra, những "việc nhỏ" mà tôi từng coi thường lại chiếm nhiều tâm sức đến thế. Tôi nhận ra mình đã quá tàn nhẫn khi để vợ phải chịu đựng một mình suốt ngần ấy năm qua.

      Các anh ạ, đừng để đến lúc mất đi rồi mới biết trân trọng. Đừng để người phụ nữ của mình phải thốt lên hai chữ "ly hôn" chỉ vì sự vô tâm và lười biếng của chúng ta. Hạnh phúc gia đình đôi khi chỉ nằm ở việc bạn chủ động cầm cái khăn lau bàn, hay cùng vợ đứng trong bếp sau một ngày dài mệt mỏi.

      Tôi ước gì mình có thể quay lại sáu tháng trước, bỏ điện thoại xuống và ôm lấy vợ mình từ phía sau, nói rằng: "Để anh rửa bát cho, em đi nghỉ đi". Nhưng muộn mất rồi...

      * Tâm sự của độc giả

      Link bài gốcLấy link
      https://doisongphapluat.nguoiduatin.vn/vo-quyet-ly-hon-vi-chong-luoi-lam-viec-nha-a621412.html
      Zalo

      Cảm ơn bạn đã quan tâm đến nội dung trên.

      Hãy tặng sao để tiếp thêm động lực cho tác giả có những bài viết hay hơn nữa.

      Đã tặng:
      Tặng quà tác giả
      BÌNH LUẬN
      Bình luận sẽ được xét duyệt trước khi đăng. Xin vui lòng gõ tiếng Việt có dấu.
      Tin liên quan