Năm nay là năm thứ ba liên tiếp, vợ chồng tôi thực hiện chế độ: 28 Tết, chồng xách vali về quê nội, tôi thong dong chở con về nhà ngoại. Chúng tôi không cãi nhau, không ly thân, lại càng không có chuyện "cơm không lành canh không ngọt". Ngược lại, tôi đang tận hưởng những ngày Tết hạnh phúc và bình yên nhất trong suốt 10 năm làm dâu của mình.
Suốt 7 năm đầu hôn nhân, Tết với tôi là một chuỗi ngày lao dịch. Sáng mùng 1, trong khi bạn bè xúng xính váy áo đi cà phê, tôi bù đầu trong xó bếp với 5-6 mâm cỗ. Mẹ chồng tôi là người kỹ tính, bà quan niệm "Tết là phải đủ đầy", nghĩa là con dâu phải tự tay làm từ giò xào, ninh măng đến gói bánh chưng. Chồng tôi, dù thương vợ, cũng chẳng thể giúp gì ngoài việc ngồi tiếp khách và uống rượu say khướt từ sáng đến đêm.
Đỉnh điểm là năm thứ 7, tôi vừa khỏi ốm sau một đợt sốt xuất huyết, vẫn phải gồng mình đứng bếp. Nhìn qua cửa sổ thấy nhà hàng xóm con dâu được đi chơi, còn mình thì tay đầy mỡ màng, nước mắt tôi cứ thế rơi lã chã vào bát canh măng. Đêm mùng 3 trở về thành phố, hai vợ chồng cãi nhau nảy lửa chỉ vì một câu nói của anh: "Có mấy ngày Tết, em ráng chút cho bố mẹ vui".
Tôi tự hỏi: Bố mẹ anh vui, anh vui, vậy còn tôi? Tôi cũng có bố mẹ, cũng có một gia đình cần được đoàn viên cơ mà?
Sau trận chiến đó, tôi đưa ra một quyết định táo bạo: Tết ai về nhà nấy. Ban đầu, chồng tôi sốc, bố mẹ chồng thì gọi điện mắng nhiếc tôi là "vợ hư", "không biết giữ nếp nhà". Nhưng tôi kiên quyết. Tôi bảo với anh: "Em yêu anh, nhưng em không thể yêu cái Tết nhà anh thêm một lần nào nữa. Em muốn được là đứa con gái nhỏ của bố mẹ em, ít nhất là trong vài ngày này".
Và bạn biết không? Phép màu đã xảy ra.

Ảnh minh họa
Năm đầu tiên thực hiện, tôi về nhà ngoại trong sự ngỡ ngàng của bố mẹ đẻ. Mẹ tôi vừa mừng vừa lo, nhưng khi thấy con gái ngủ nướng đến tận 9 giờ sáng, rồi hai mẹ con thong dong đi chợ hoa, bà rơm rớm nước mắt: "Lâu lắm rồi mới thấy con tươi tỉnh thế này".
Ở quê nội, không có vợ "cân" team bếp núc, chồng tôi bắt đầu phải chạm tay vào việc nhà. Anh hiểu thế nào là dọn dẹp sau một bữa nhậu, hiểu thế nào là lo toan cúng kiếng. Thay vì ỷ lại vào vợ, anh bắt đầu biết trân trọng những gì tôi đã làm suốt nhiều năm qua.
Nhiều người bảo: "Vợ chồng mà mỗi người một ngả ngày Tết thì còn gì là gia đình". Tôi lại thấy ngược lại. Chúng tôi gọi video cho nhau mỗi tối, con cái luân phiên năm nay ở nội, năm sau ở ngoại (hoặc chia đôi kỳ nghỉ). Chúng tôi chia sẻ với nhau những khoảnh khắc vui vẻ ở quê nhà mà không có sự cau có, mệt mỏi.
Đến mùng 5, khi gặp lại nhau ở thành phố, cả hai đều tràn đầy năng lượng. Tôi không còn nhìn chồng với ánh mắt hình viên đạn, anh cũng không còn phải ái ngại vì vợ chịu khổ. Chúng tôi dành những ngày còn lại của kỳ nghỉ để đi du lịch hoặc đơn giản là cùng nhau xem một bộ phim.
Tết, suy cho cùng là để nghỉ ngơi và yêu thương. Đừng biến nó thành cuộc thi "vượt chướng ngại vật" hay gánh nặng tâm lý cho phụ nữ. Nếu sự đoàn viên chỉ mang lại sự uất ức, thì sự "chia ly" tạm thời chính là liều thuốc cứu vãn hôn nhân.
Giờ đây, khi ngồi nhâm nhi ly trà nóng giữa phòng khách nhà mình, tôi tự tin khẳng định: Vợ chồng ai ăn Tết nhà đó là quyết định sáng suốt nhất đời tôi!
* Tâm sự của độc giả





