Hành trình 9 năm và 3 lần đứng ở vị trí cao nhất
Vừa kết thúc ca mổ vào cuối giờ chiều, Thạc sĩ, Bác sĩ nội trú Trịnh Hữu Chín, Khoa Gây mê - Hồi sức tích cực ngoại khoa và Quản lý đau, Bệnh viện Đại học Y Dược cơ sở Linh Đàm, vẫn tất bật với công việc chuyên môn. Dù đã sở hữu bảng thành tích học tập đáng nể với 3 lần đạt danh hiệu thủ khoa, nam bác sĩ trẻ sinh năm 1998 cho biết điều khiến anh trăn trở nhất không phải là những con số hay danh hiệu, mà là trách nhiệm trước sức khỏe và tính mạng người bệnh trong mỗi quyết định chuyên môn.

Tân bác sĩ nội trú ba lần là thủ khoa trường Y
Ít ai biết rằng, trong 9 năm theo đuổi ngành y, bác sĩ Chín đã có tới 3 lần đứng ở vị trí cao nhất. Năm 2016, anh bước chân vào ngưỡng cửa đại học với tư cách thủ khoa đầu vào phương thức xét tuyển đánh giá năng lực HSA. Sáu năm sau, anh tiếp tục tốt nghiệp thủ khoa ngành Y khoa với điểm số ấn tượng 3.59/4. Mới đây, vào tháng 5/2026, anh được vinh danh khi đứng đầu danh sách tốt nghiệp bác sĩ nội trú chuyên ngành Gây mê.
Chỉ trong vòng 9 năm, Trịnh Hữu Chín đã hoàn thành chương trình đào tạo "đồ sộ" để nhận cùng lúc 3 tấm bằng: Thạc sĩ, Bác sĩ nội trú và Bác sĩ chuyên khoa I của trường Đại học Y Dược, Đại học Quốc gia Hà Nội.
Dù sở hữu bảng thành tích đáng nể, bác sĩ Chín vẫn giữ cho mình sự khiêm nhường đáng quý. Anh thừa nhận bản thân từng cảm thấy áp lực khi đối diện với danh hiệu "3 lần thủ khoa".
“Tôi luôn tự hỏi liệu mình có thực sự xứng đáng với vị trí đó hay chưa? Ở bậc đại học, sự cạnh tranh nằm trong khuôn khổ một lớp học. Nhưng hệ nội trú, mỗi chuyên ngành là một đặc thù riêng với nội dung thi và kiến thức khác biệt. Việc là thủ khoa đầu ra nội trú chỉ mang tính chất xét chung trong chuyên ngành Gây mê của mình, còn ở các chuyên ngành khác, các bạn đều rất giỏi", bác sĩ Chín bộc bạch.
Với anh, danh hiệu không phải là thước đo để so cao thấp cùng đồng nghiệp, mà là một lời nhắc nhở về trách nhiệm của bản thân với nghề nghiệp.


Đằng sau danh hiệu thủ khoa là những đêm trực trắng và áp lực vô hình trước những ca bệnh ngặt nghèo tại các bệnh viện tuyến đầu
Nỗi lo trước những "ca bệnh chưa từng gặp"
Bước từ giảng đường ra thực tế lâm sàng, nam bác sĩ trẻ thấu hiểu hơn bao giờ hết sự khốc liệt của nghề Y. Anh chia sẻ, kiến thức y khoa là vô tận và bác sĩ phải đối mặt với áp lực "học tập suốt đời".
Kỷ niệm về những ngày trực tại các bệnh viện lớn như Bệnh viện Việt Đức đã để lại trong anh những dấu ấn khó phai. Đó là khi bác sĩ phải chứng kiến những ca bệnh ngặt nghèo mà y học đành "bó tay", hay những bệnh nhân ra đi ngay trên bàn mổ.
Ca mổ khiến bác sĩ Chín “khắc sâu” trong tâm trí là ca lâm sàng khi anh còn thực tập tại Bệnh viện Việt Đức. Nữ bệnh nhân bị tai nạn tàu hỏa, được đưa thẳng vào phòng mổ. Tình trạng bệnh nhân đã khá nặng. Bình thường khi bệnh nhân cấp cứu thì sẽ phải làm đầy đủ các xét nghiệm tầm soát xem chấn thương như thế nào, để có phương án xử trí phù hợp. Tuy nhiên ở những trường hợp nguy kịch, nguy hiểm đến tính mạng, cần phải phẫu thuật ngay lập tức, như thế thì sẽ phải bỏ qua hầu hết các xét nghiệm.
Và kỳ tích không xảy ra, bệnh nhân mất ngay trên bàn mổ mặc dù các bác sĩ đã cố gắng hết sức có thể.
“Lần đầu chứng kiến cảnh tượng ấy khiến tôi rất buồn và áp lực”, BS Chín nói.

Môi trường làm việc hiện tại của bác sĩ Chín là nơi anh vận dụng tư duy logic và cái nhìn bao quát để canh giữ sự sống cho bệnh nhân trên bàn mổ
Nam bác sĩ thẳng thắn chia sẻ, điều các bác sĩ trẻ lo sợ nhất là gặp phải tình huống khó khăn mà mình chưa từng gặp bao giờ, và quan trọng hơn là khi không còn các thầy cô, giáo sư dày dặn kinh nghiệm ở bên cạnh, áp lực khi phải đứng một mình là cực kỳ lớn.
Tuy nhiên, từ những áp lực đó, bác sĩ càng mạnh mẽ hơn, bởi lẽ chuyên ngành gây mê hồi sức được xem là tuyến cuối, tuyến có thể tiếp xúc với những bệnh nhân nặng nhất. Mà khi bệnh nhân nặng đến đây, mình còn không chữa được, thì liệu đến với những chuyên ngành khác sẽ ra sao?.
“Vì vậy, chúng tôi sẽ phải cố gắng vận dụng tất cả kiến thức của mình để cứu được bệnh nhân. Ngoài ra, để đánh giá chính xác một bệnh nhân và đưa ra quyết định đúng đắn trong những khoảnh khắc sinh tử, người bác sĩ không chỉ cần kiến thức sách vở mà phải có một tư duy logic chặt chẽ và cái nhìn bao quát toàn diện”, nam bác sĩ cho hay.
Đặc biệt, bác sĩ chia sẻ thêm, đối với ngành Y hay chuyên ngành gây mê hồi sức là chuyên ngành vô cùng rộng lớn. Có rất nhiều mảng các bác sĩ sẽ phải tìm hiểu cả cuộc đời. Bởi vì kiến thức là vô cùng vô tận.
“Tôi nghĩ là 3 năm nội trú không đủ để mình có thể biết hết tất cả các kiến thức liên quan đến chuyên ngành. Nghĩa là 3 năm nội trú chỉ cho mình những kiến thức nền tảng cơ bản nhất để có thể phục vụ trong công việc hành nghề của mình thôi”, BS Chín cho hay.


Với bác sĩ Chín, kiến thức y khoa là vô tận và người thầy thuốc phải chấp nhận tâm thế "học tập suốt đời" để không bị bỏ lại phía sau
Bí quyết giữ vững phong độ học tập đến khi trở thành bác sĩ nội trú
Từ khi còn học tập hay lúc đã cầm dao trong phòng mổ, nam bác sĩ luôn duy trì được cường độ nhất quán là tinh thần trách nhiệm. Đó cũng là yếu tố quan trọng nhất giúp người thầy thuốc duy trì được “lửa nghề” trong suốt chặng đường gần thập kỷ vừa qua.
Chia sẻ về phương pháp học tập để đạt được 3 lần thủ khoa, nam bác sĩ chỉ cười và nói: “Thực ra mỗi người sẽ có một phương pháp học tập khác nhau và không ai giống ai, có người thì rất thích đọc sách. Đối với tôi, đó là sự kết hợp học hỏi từ những anh chị đi trước, cộng thêm việc tìm hiểu các tài liệu có sẵn trên các nguồn Internet.
Khi mình đã có kiến thức từ nhiều nguồn, mình sẽ so sánh với nhau và dựa trên các khuyến cáo, những nghiên cứu để đưa ra một kết luận riêng cho bản thân, mà mình cho là đúng”.
Bác sĩ Chín cho rằng, thành tích học tập không phải là một thước đo để so sánh tất cả các học viên, các sinh viên với nhau. Bởi vì có thể là bạn học giỏi ở môi trường này, bạn thành công nhưng sang một môi trường khác với phương pháp giảng dạy, kiểm tra đánh giá khác thì có thể không phù hợp. Vấn đề thứ hạng hay điểm thi chỉ dựa trên sự thích nghi với môi trường học tập của học viên đó.
“Để đánh giá một người bác sĩ có thành công hay không thì phải dựa trên trực tiếp lâm sàng. Có nghĩa là phải trực tiếp điều trị bệnh nhân, làm các thủ thuật, tiếp xúc với bệnh nhân và giải quyết các vấn đề trên lâm sàng. Đấy mới là thước đo chuẩn xác nhất”, BS Chín cho hay.

Với nam bác sĩ, phần thưởng lớn nhất không phải là những tấm bằng khen, mà là khi bệnh nhân có thể tỉnh dậy an toàn sau mỗi lần hôn mê, hồi phục và trở về với gia đình
Nhìn lại chặng đường 9 năm vừa qua, nam bác sĩ lại càng thấy yêu nghề hơn. Dự định cho tương lai, bác sĩ Chín mong muốn trở thành giảng viên của Trường Đại học Y Dược, nơi anh đã gắn bó 9 năm.
“Tôi muốn trở thành giảng viên của chính ngôi trường mình học để có thể chia sẻ kiến thức với các bạn nhiều hơn. Khi điều kiện ổn định hơn, hy vọng bản thân có thể học tiếp lên tiến sĩ và các mốc cao hơn”, anh cho biết.
Gửi gắm đến các bạn sinh viên đặc biệt là những người chuẩn bị tốt nghiệp, anh Chín nhắn nhủ: “Bác sĩ nội trú là một con đường chứ không phải đích đến. Hy vọng rằng dù có đỗ bác sĩ nội trú hay không, thì khi đi học và đi làm, các bạn cũng sẽ làm giống như một bác sĩ nội trú”.





