Dòng sự kiện
      +Aa-
      Zalo

      Hiểu lầm bác giúp việc lấy trộm ví tiền, sự thật khiến tôi bẽ bàng

      (ĐS&PL) - Nghi oan cho bác giúp việc lấy trộm ví tiền, lúc tìm ra sự thật ở kẽ giường, tôi chỉ muốn "độn thổ" vì xấu hổ.

      Cuộc đời tôi chưa bao giờ cảm thấy nhục nhã và ân hận tột cùng như lúc này. Chỉ vì sự nóng vội và định kiến hẹp hòi của bản thân, tôi đã làm tổn thương một người lương thiện, đánh mất đi một người giúp việc tận tụy mà có lẽ cả đời này tôi cũng không tìm lại được người thứ hai.

      Vợ chồng tôi đều làm kinh doanh, công việc bận rộn tối ngày nên việc nhà cửa, con cái đều phải nhờ cậy vào người giúp việc. Sau nhiều lần thay đổi người làm vì không ưng ý, tôi may mắn tìm được bác Lan qua lời giới thiệu của một người họ hàng. Bác Lan năm nay hơn 50 tuổi, dáng người khắc khổ nhưng đôi mắt rất hiền lành. Bác ít nói, chỉ cắm cúi làm việc, nhưng được cái thật thà và sạch sẽ vô cùng.

      Suốt 2 năm bác làm cho nhà tôi, tôi chưa từng phải phàn nàn điều gì. Cơm ngon canh ngọt, nhà cửa lúc nào cũng lau chùi bóng loáng. Thậm chí, nhiều lần tôi để tiền lẻ vương vãi trên bàn hay trong túi quần áo khi giặt, bác đều gom lại, để gọn gàng trên kệ tivi trả lại tôi. Tôi vẫn luôn tự hào khoe với bạn bè là mình có "số hưởng" mới thuê được bác.

      Chuyện xảy ra vào thứ Bảy tuần trước. Hôm đó tôi đi rút 20 triệu đồng từ ngân hàng về để chuẩn bị thanh toán tiền hàng cho đối tác vào sáng hôm sau. Vì về nhà khá muộn và mệt mỏi, tôi nhớ mang máng là đã để chiếc ví cầm tay màu đen (bên trong có toàn bộ số tiền và giấy tờ tùy thân) ở trên bàn trang điểm trong phòng ngủ rồi đi tắm.

      Sáng hôm sau, khi chuẩn bị đi làm, tôi tá hỏa khi không thấy chiếc ví đâu. Tôi lục tung bàn trang điểm, ngăn kéo, tủ quần áo, thậm chí lật cả chăn gối lên tìm nhưng chiếc ví vẫn "bốc hơi" không dấu vết.

      Lúc đó, chồng tôi đã đi công tác, con cái đi học, trong nhà chỉ có tôi và bác Lan. Cơn nóng giận và sự nghi ngờ bùng lên. Tôi nghĩ ngay đến việc bác Lan dạo này hay than thở ở quê đang cần tiền sửa lại mái nhà bị dột. Ý nghĩ "bần cùng sinh đạo tặc" xâm chiếm tâm trí tôi.

      Tôi gọi bác Lan vào phòng, cố giữ bình tĩnh hỏi: "Bác Lan, sáng nay dọn phòng, bác có thấy cái ví đen của cháu để trên bàn không?". Bác Lan ngơ ngác lắc đầu: "Không cô ạ, sáng giờ tôi chỉ lau nhà dưới, đã lên phòng cô đâu".

      Tôi bắt đầu mất kiên nhẫn, giọng gắt gỏng hơn: "Trong nhà này chỉ có cháu với bác, ví không có chân mà chạy được. Cháu nói thật, số tiền đó quan trọng với cháu, nhưng không quan trọng bằng lòng tin. Nếu bác lỡ lấy vì túng thiếu thì đưa lại cho cháu, cháu sẽ bỏ qua, không truy cứu gì cả".

      Ảnh minh họa

      Ảnh minh họa

      Nghe đến đó, mặt bác Lan biến sắc, tái mét. Bác run run nói: "Cô nói thế là oan cho tôi quá. Tôi nghèo thật nhưng tôi không bao giờ tắt mắt của ai cái gì. Cô đừng nghi oan cho người tốt".

      Thấy bác chối bay chối biến, tôi càng điên tiết. Tôi cho rằng bác đang đóng kịch. Trong cơn giận dữ, tôi đã buông những lời lẽ xúc phạm nặng nề: "Bác đừng văn vở nữa. Không bác lấy thì ai lấy? Cháu không ngờ bác là người như vậy. Thôi, coi như cháu bố thí cho bác số tiền đó, bác thu xếp đồ đạc rồi đi ngay cho khuất mắt cháu".

      Bác Lan bật khóc nức nở, nhìn tôi với ánh mắt vừa đau đớn vừa thất vọng. Bác không giải thích thêm lời nào, lẳng lặng vào phòng thu dọn vài bộ quần áo cũ sờn vào chiếc túi nilon rồi rời đi ngay lập tức. Bóng dáng bác liêu xiêu bước ra khỏi cổng khiến tôi có chút chạnh lòng, nhưng sự tiếc của vẫn lấn át tất cả.

      Ba ngày sau khi bác nghỉ, căn nhà trở nên lộn xộn vì không có bàn tay chăm sóc. Tối hôm qua, trong lúc cúi xuống gầm giường để nhặt chiếc bút bị rơi, tay tôi chạm phải một vật cộm cộm kẹt giữa khe hở của tap đầu giường và tường.

      Tôi lôi ra. Trời đất ơi! Là chiếc ví đen của tôi!

      Ký ức ùa về. Hóa ra hôm đó đi làm về mệt, tôi đã ném túi xách và ví lên giường, có lẽ trong lúc thay đồ hoặc quăng quật, chiếc ví đã trượt xuống khe hở hẹp đó mà tôi không hề hay biết. Tôi mở ví ra, 20 triệu vẫn còn nguyên, không thiếu một xu.

      Cầm chiếc ví trên tay mà chân tay tôi bủn rủn, mặt nóng bừng lên vì xấu hổ. Tôi đã làm cái gì thế này? Tôi đã vu oan giá họa cho một người lương thiện. Tôi đã xúc phạm nhân phẩm của bác ấy chỉ vì sự bất cẩn của chính mình. Những lời nói cay nghiệt hôm đó chắc chắn như những nhát dao cứa vào lòng tự trọng của bác.

      Ngay lập tức, tôi run rẩy bấm số gọi cho bác Lan. Chuông đổ một hồi lâu mới có người nghe máy. Tôi lắp bắp, giọng nghẹn lại: "Bác Lan ơi... cháu tìm thấy ví rồi. Nó rơi ở khe giường... Cháu xin lỗi bác, cháu sai rồi. Cháu ngàn lần xin lỗi bác... Bác quay lại làm với cháu nhé, cháu sẽ tăng lương, cháu sẽ...".

      Đầu dây bên kia im lặng một lúc, rồi tiếng bác Lan vang lên, nhẹ nhàng nhưng xa cách: "Thôi cô ạ. Tìm thấy là mừng rồi. Tôi nghèo nhưng cũng cần cái danh dự. Cô đã nghi cho tôi một lần, sau này mất cái tăm, cái đũa cô cũng lại nghĩ đến tôi thôi. Tôi không dám quay lại đâu".

      Bác tắt máy. Tiếng "tút... tút..." kéo dài như xoáy sâu vào sự ân hận muộn màng của tôi. Tôi ngồi bệt xuống sàn nhà, nước mắt trào ra. Tôi không chỉ mất một người giúp việc tốt, mà tôi còn đánh mất đi sự tử tế và cách đối nhân xử thế của một con người.

      Đúng là bát nước hắt đi không lấy lại được, lời nói đã thốt ra như tên bắn không thể thu hồi. Bài học này tôi phải trả giá bằng sự day dứt có lẽ sẽ theo tôi mãi về sau. Đừng bao giờ vội vàng phán xét ai khi chưa rõ ngọn ngành, bởi sự tổn thương mình gây ra cho người khác, đôi khi không gì có thể bù đắp nổi.

      * Tâm sự của độc giả

      Link bài gốcLấy link
      https://doisongphapluat.nguoiduatin.vn/hieu-lam-bac-giup-viec-lay-trom-vi-tien-su-that-khien-toi-be-bang-a605069.html
      Zalo

      Cảm ơn bạn đã quan tâm đến nội dung trên.

      Hãy tặng sao để tiếp thêm động lực cho tác giả có những bài viết hay hơn nữa.

      Đã tặng:
      Tặng quà tác giả
      BÌNH LUẬN
      Bình luận sẽ được xét duyệt trước khi đăng. Xin vui lòng gõ tiếng Việt có dấu.
      Tin liên quan