Kể từ tháng 10/2003, Microsoft duy trì lịch phát hành các bản cập nhật bảo mật vào thứ Ba tuần thứ hai của mỗi tháng, áp dụng đồng thời cho nhiều sản phẩm của hãng. Tuy nhiên, đợt Patch Tuesday tháng 9/2026 gây chú ý đặc biệt khi ghi nhận quy mô lớn chưa từng có, với 973 lỗ hổng bảo mật được công bố, trong đó 119 lỗ hổng được xếp hạng nghiêm trọng và 2 lỗ hổng đã được xác nhận bị khai thác trong thực tế.
Điểm tích cực là Microsoft đã phát hành bản vá cho toàn bộ số lỗ hổng nói trên, bao gồm hai lỗ hổng zero-day trên Windows là CVE-2026-85880 và CVE-2026-81963.
Tuy nhiên, khối lượng bản vá khổng lồ cũng đặt ra bài toán không nhỏ đối với các doanh nghiệp. Khi gần 1.000 lỗ hổng được công bố cùng lúc, yêu cầu "cứ phát hành bản vá rồi cập nhật" không còn đơn giản. Các đội ngũ bảo mật buộc phải xác định đâu là lỗ hổng cần xử lý ngay và đâu có thể được đưa vào chu kỳ cập nhật thông thường.
Không nên hoảng loạn trước con số 973 lỗ hổng
Trước tiên, các doanh nghiệp không nên để con số 973 lỗ hổng tạo ra tâm lý hoang mang. Dù đây là mức cao kỷ lục và rõ ràng cho thấy một khối lượng công việc rất lớn đối với những tổ chức sử dụng sản phẩm, dịch vụ của Microsoft, việc công bố và vá các lỗ hổng vẫn mang ý nghĩa tích cực.
Ông Tyler Reguly, Phó Giám đốc Nghiên cứu và Phát triển Bảo mật tại Fortra, cho rằng số lượng CVE lớn thực tế là tín hiệu đáng mừng, bởi các tổ chức có cơ hội thu hẹp bề mặt tấn công trước khi tin tặc phát hiện và khai thác những điểm yếu này.
Dù vậy, áp lực đối với các nhóm phụ trách quản lý bản vá là điều không thể xem nhẹ. Với hàng trăm lỗ hổng xuất hiện cùng lúc, việc xác định thứ tự ưu tiên có thể trở thành thách thức lớn.
Ông Jack Bicer, Giám đốc Nghiên cứu Lỗ hổng tại Action1, nhận định vấn đề mà các tổ chức phải đối mặt không đơn thuần là xử lý toàn bộ danh sách bản vá, mà quan trọng hơn là xác định lỗ hổng nào cần được ưu tiên trước.
Khi có tới gần 1.000 lỗ hổng cần đánh giá, khả năng nhanh chóng phân biệt những vấn đề cần xử lý khẩn cấp với các lỗ hổng có thể được giải quyết theo chu kỳ triển khai thông thường trở thành yếu tố quan trọng đối với năng lực phòng thủ của doanh nghiệp.
Ảnh minh hoạ/Forbes
Hai lỗ hổng zero-day cần được ưu tiên
Theo ông Bicer, hai lỗ hổng CVE-2026-81963 và CVE-2026-85880 nằm trong nhóm cần được triển khai bản vá khẩn cấp.
CVE-2026-81963 là lỗ hổng leo thang đặc quyền liên quan đến quá trình cập nhật Windows. Lỗ hổng có thể bị khai thác bởi người dùng đã được xác thực thông qua việc xử lý không đúng các liên kết trong quá trình truy cập tệp cục bộ, từ đó nâng đặc quyền lên cấp SYSTEM.
Trong khi đó, CVE-2026-85880 là một lỗ hổng tràn bộ đệm trên heap, cũng có khả năng dẫn đến hành vi leo thang đặc quyền. Trong kịch bản bị khai thác thành công, kẻ tấn công cục bộ đã được xác thực có thể giành quyền kiểm soát hoàn toàn đối với thiết bị Windows bị ảnh hưởng.
Chính vì vậy, các chuyên gia cho rằng doanh nghiệp không nên đánh giá mức độ ưu tiên của hai lỗ hổng này chỉ dựa trên điểm số CVSS, mà cần xem xét cả khả năng khai thác và mức độ ảnh hưởng thực tế tới hệ thống.
Đừng chỉ dựa vào điểm số CVSS để quyết định vá lỗi
Trước làn sóng bản vá ngày càng lớn, Mayuresh Dani, Quản lý Nghiên cứu Bảo mật tại Qualys Threat Research Unit, khuyến nghị doanh nghiệp kết hợp nhiều tiêu chí đánh giá rủi ro thay vì chỉ nhìn vào điểm số của Hệ thống chấm điểm lỗ hổng phổ biến (CVSS).
Một trong những nguồn tham khảo quan trọng là danh mục Known Exploited Vulnerabilities (KEV) - các lỗ hổng đã được xác nhận đang bị khai thác - cùng những mô hình đánh giá khả năng bị khai thác.
Dani đề xuất xây dựng cơ chế SLA vá lỗi theo từng cấp độ rủi ro. Theo đó, các CVE nằm trong danh sách KEV nên được xử lý trong khoảng 24-36 giờ, tiếp đến là những hệ thống có đặc quyền cao và trực tiếp kết nối Internet.
Cách tiếp cận này giúp doanh nghiệp phân bổ nguồn lực hiệu quả hơn trong bối cảnh số lượng lỗ hổng ngày càng tăng. Một lỗ hổng có điểm CVSS cao chưa chắc là mối đe dọa cấp bách nhất nếu nó khó khai thác hoặc không ảnh hưởng đến hệ thống quan trọng. Ngược lại, một lỗ hổng có điểm số thấp hơn nhưng đang bị khai thác thực tế có thể cần được xử lý ngay.
Do đó, yếu tố quan trọng không chỉ nằm ở mức độ nghiêm trọng trên lý thuyết mà còn phải được đặt trong bối cảnh rủi ro cụ thể của từng doanh nghiệp.
Trong bối cảnh số lượng lỗ hổng bảo mật liên tục gia tăng, chiến lược hiệu quả không phải là cố gắng xử lý mọi thứ cùng một lúc. Thay vào đó, doanh nghiệp cần đánh giá rủi ro, phân loại mức độ ưu tiên và tập trung nguồn lực vào những lỗ hổng có khả năng gây thiệt hại lớn nhất.
Đây cũng là cách giúp các tổ chức duy trì khả năng phòng thủ hiệu quả trước những đợt Patch Tuesday ngày càng "nặng" của Microsoft.