Dòng sự kiện
      +Aa-
      Zalo

      Mang thai sau nhiều năm chữa hiếm muộn, vợ nhận tin "sét đánh" từ chồng

      (ĐS&PL) - Ngay lúc tôi tưởng mình là người phụ nữ hạnh phúc nhất thế gian, thì định mệnh lại giáng một đòn chí mạng: Chồng tôi đã có con riêng từ lâu.

      Vợ chồng tôi kết hôn 6 năm. 5 năm trong số đó là hành trình tìm con đầy gian nan. Người ta nói "có con là lộc trời cho", nhưng với tôi, cái lộc ấy sao mà đắt đỏ và đớn đau đến thế. Tôi đã đi khắp các bệnh viện lớn nhỏ, uống đủ loại thuốc từ Đông sang Tây. Mỗi lần thấy que thử thai chỉ hiện một vạch, tim tôi như thắt lại.

      Chồng tôi – anh vẫn luôn ở bên, an ủi, vỗ về. Anh bảo: "Con cái là duyên, không có cũng không sao, anh chỉ cần em". Những lời nói ấy từng là động lực để tôi tiếp tục chiến đấu. Tôi thương anh vì là con trai duy nhất trong dòng họ, áp lực từ bố mẹ chồng đè nặng lên vai, vậy mà anh chưa một lần than vãn.

      Cách đây 4 tháng, khi cầm kết quả xét nghiệm máu trên tay, tôi đã khóc nức nở ngay giữa sảnh bệnh viện. Cuối cùng, phôi thai cũng đã đậu. 4 tháng thai kỳ, tôi được anh chăm sóc như một bà hoàng. Anh đi làm về sớm hơn, tranh phần nấu nướng, đêm đêm lại xoa chân cho tôi đỡ chuột rút. Tôi đã nghĩ, bao nhiêu cay đắng cuộc đời cuối cùng cũng được đền đáp bằng mật ngọt.

      Nhưng nụ hôn của anh bắt đầu có mùi vị của sự dối trá.

      Chiều hôm ấy, khi anh đang tắm, điện thoại anh liên tục sáng đèn bởi một loạt tin nhắn từ số lạ. Bình thường tôi không bao giờ kiểm tra, nhưng linh tính của một người đàn bà đang mang thai mách bảo điều chẳng lành.

      Ảnh minh họa

      Ảnh minh họa 

      "Anh ơi, cu Bin sốt cao quá, nó cứ đòi bố thôi. Anh qua với mẹ con em một lát được không?"

      Dòng tin nhắn ấy như một tia sét đánh ngang tai. Tôi run rẩy vào phần album ảnh ẩn, và rồi thế giới quanh tôi hoàn toàn sụp đổ. Hàng chục bức ảnh anh bế một đứa bé khoảng 2 tuổi, ánh mắt lấp lánh niềm vui y hệt cách anh nhìn bụng bầu của tôi bây giờ. Đứa trẻ ấy có cái mũi, khuôn miệng giống anh như đúc.

      Khi anh bước ra từ phòng tắm, thấy tôi cầm điện thoại, gương mặt anh biến sắc, cắt không còn giọt máu. Anh quỳ xuống chân tôi, thú nhận tất cả trong tiếng nấc.

      Hóa ra, vào năm thứ 3 chúng tôi hiếm muộn, dưới áp lực quá lớn từ gia đình và sự yếu lòng, anh đã "ngã" vào vòng tay một người đồng nghiệp cũ. Đứa trẻ đó là kết quả của một phút giây lầm lỗi – hay đúng hơn là một sự chuẩn bị cho "phương án dự phòng" nếu tôi mãi không thể sinh con.

      Cay đắng thay, anh chăm sóc mẹ con tôi bằng sự hối lỗi, còn chăm sóc mẹ con cô ta bằng trách nhiệm. Anh xẻ đôi trái tim, xẻ đôi thời gian và tiền bạc để nuôi dưỡng hai gia đình.

      Tôi nhìn xuống bụng mình, nơi sinh linh bé nhỏ đang máy nhẹ. Con tôi chưa kịp chào đời đã phải san sẻ tình cha. Tôi đã hy sinh cả tuổi thanh xuân, chịu đựng bao đau đớn về thể xác để có được đứa con này, để rồi nhận lại một sự phản bội được bao biện bằng hai chữ "nối dõi".

      Giờ đây, khi thai nhi đã bước sang tháng thứ 4, tôi đứng giữa ngã ba đường đầy giông bão. Bỏ thì không nỡ, mà ở lại thì mỗi lần nhìn chồng, tôi lại hình dung ra cảnh anh đang âu yếm đứa trẻ khác – đứa trẻ mà anh có được một cách dễ dàng trong khi tôi phải đánh đổi bằng cả máu và nước mắt.

      Hạnh phúc hóa ra chỉ là một vỏ bọc mỏng manh. Tôi đau cho mình một, thì thương cho đứa con trong bụng mười. Liệu tôi có đủ bao dung để chấp nhận quá khứ ấy, hay sẽ chọn cách làm mẹ đơn thân sau bao năm dài đằng đẵng tìm kiếm một gia đình trọn vẹn?

      * Tâm sự của độc giả

      Link bài gốcLấy link
      https://doisongphapluat.nguoiduatin.vn/mang-thai-sau-nhieu-nam-chua-hiem-muon-vo-nhan-tin-set-anh-tu-chong-a617906.html
      Zalo

      Cảm ơn bạn đã quan tâm đến nội dung trên.

      Hãy tặng sao để tiếp thêm động lực cho tác giả có những bài viết hay hơn nữa.

      Đã tặng:
      Tặng quà tác giả
      BÌNH LUẬN
      Bình luận sẽ được xét duyệt trước khi đăng. Xin vui lòng gõ tiếng Việt có dấu.
      Tin liên quan