Tôi đã chứng minh rằng, sức mạnh của người phụ nữ không nằm ở việc ghen tuông ồn ào, mà nằm ở sự bình tĩnh, bản lĩnh và lòng tự trọng khi đối mặt với sóng gió lớn nhất của cuộc đời.
Cả bàn ăn bỗng dưng im phăng phắc. Tiếng tivi ngoài phòng khách trở nên to một cách lạ thường. Bố tôi sững người, lời khen còn định nói bỗng nghẹn lại nơi cổ họng.
Cổ họng tôi nghẹn đắng, chân như chôn chặt xuống nền đất. Tôi muốn gào lên, muốn hỏi anh đây là ai, tại sao chị ta lại xuất hiện ở đây, mối quan hệ của họ thực sự là gì. Nhưng không một lời nào có thể thốt ra.
Từng con chữ như những mũi kim đâm vào tim tôi. Hóa ra, sự lạnh lùng, tàn nhẫn ngày ấy chỉ là một vở kịch. Một vở kịch anh dựng lên để bảo vệ tôi, để đẩy tôi ra xa khỏi gánh nặng của cuộc đời anh.
Tôi không biết mình phải đối mặt với những ngày tháng sắp tới ra sao, khi người chồng mà tôi hết mực yêu thương lại coi tôi như một người ngoài cuộc trong chính cuộc hôn nhân này.
Trong bóng tối của rạp chiếu, bộ phim hài trên màn ảnh lớn trở thành một màn tra tấn tàn nhẫn. Tiếng cười của khán giả xung quanh như những nhát dao xoáy sâu vào vết thương đang rỉ máu trong tim tôi.
Tôi không muốn làm một khán giả trong câu chuyện hạnh phúc của người khác nữa. Tôi cũng muốn được yêu, được quan tâm, được trở thành một phần quan trọng trong cuộc đời của một ai đó.