+Aa-
    Zalo

    "Người đàn ông vô hình" Ukraine: Đi bộ 225km từ Mariupol đến nơi trú ẩn an toàn

    • DSPL

    (ĐS&PL) - Khi các lực lượng Nga tiến vào Mariupol, ông Igor Pedin cùng với chú chó Zhu-Zhu đã tự mình tìm đường tới thành phố Zaporizhzhia, một điểm trú ẩn an toàn cho những người di cư Ukraine.

    Chia sẻ về hành trình đi bộ 225km từ "điểm nóng" xung đột ở thành phố Mariupol (Ukraine) đến nơi trú ẩn an toàn, ông Igor Pedin, 61 tuổi, cho biết điều quan trọng là trở thành một "người đàn ông vô hình". Ông đã khởi hành từ thành phố cảng cùng với một chiếc tủi nhỏ đựng đồ và chú chó Zhu-Zhu của mình.

    Hành trình đi bộ 225km từ những khu vực giao tranh có quy mô lớn chưa từng thấy ở châu Âu kể từ năm 1945, ngang qua những đoàn xe tăng, xe bọc thép đang lao tới và những người lính Nga di chuyển nhanh về phía Mariupol. Hành trình này đòi hỏi ông phải vô cùng cần thận để tránh bom mìn và băng qua những cây cầu bị phá hủy. Chỉ một bước đi sai cũng có thể khiến ông và chú chó rơi xuống từ độ cao hơn 9m và thậm chí là thiệt mạng. 

    Kể lại câu chuyện này, người đàn ông Ukraine đã rơi nước mắt, thừa nhận mình là một người may mắn. 

    screen shot 2022 05 13 at 204757
    Ông Pedin và chú chó Zhu-Zhu đã vượt qua hành trình 225km từ Mariupol đến Zaporizhzhia. Ảnh: Guardian

    Ông Pedin đã đưa ra quyết định rời khỏi Mariupol vào ngày 20/4 khi lực lượng Nga tiến đến khu vực nơi ông sinh sống. Thời điểm này, nhà ông chỉ còn rất ít đồ ăn và nước uống. Do đó, ông Pedin đã chuẩn bị rất kỹ càng, đóng gói khoảng 50kg đồ đạc rồi cùng chú chó của mình rời đi. 

    Ông đặt mục tiêu đầu tiên là đi 5km đến vùng ngoại ô thành phố, một mục tiêu mà ban đầu ông nghĩ rằng khó có thể đạt được. 

    Ông đã rời nhà trên đường Tkochenko-Petrenko gần cảng Mariupol lúc 6h ngày 23/4 và mất 2 giờ đồng hồ để đi lên phía Bắc Phố Kyprino và đến Cảng Trung tâm mua sắm thành phố. 

    Lúc này, những người lính Nga đang phát thức ăn và nước uống cho hàng dài những người mặt mày xám xịt tuyệt vọng. Ông Pedin biết mìng thu hút sự chú ý của đám đông nên đã tránh nhìn vào mắt những người lính và tiếp tục đi bộ. 

    Ông kể lại: "Tôi trông giống như một kẻ lang thang đối với họ, tôi chẳng là gì cả. Tôi bẩn thỉu và đầy bụi bặm. Tôi đi bộ ra khỏi thành phố bằng đường cao tốc này và tôi đã ngoái lại. Tôi nhìn lại thành phố và tự nhủ, đây là quyết định đúng đắn. Tôi đã nói lời chào tạm biệt. Sau đó tôi nghe thấy một tiếng nổ. Tôi quay lại và bước tiếp". 

    Ông đã đi bộ ngang qua những chiếc xe quân sự cháy rụi, phía sau ông chỉ có chú chó Zhu-Zhu và tiếng pháo kích. Khi một đoàn xe bọc thép đi tới, nặng đến mức làm cho lớp nhựa đường dưới chân ông rung lên lên, ông đã cúi xuống, ôm lấy chú chó Zhu-Zhu đang run rẩy, nép vào một góc cho đến khi đoàn xe đi qua. Ông chia sẻ: "Khi đó tôi chỉ như người đàn ông vô hình. Đối với họ, có lẽ sẽ chỉ tự hỏi cái bóng này là ai?"

    Chặng dừng chân đầu tiên của ông Pedin bên ngoài Mariupol là thị trấn Nikolske, cách đó 20 km. Khi ông đến thị trấn, trời đã tối dần và rất lạnh. Ông kể lại: "Tôi nhìn thấy một người đàn ông bên ngoài ngôi nhà, Ông ấy đã hỏi tôi 'Anh bạn có muốn uống với tôi không. Hôm nay tôi chôn cất con trai tôi. Hãy uống vì con trai tôi'".

    Ông Pedin đã bỏ rượu 15 năm nhưng lại không thể từ chối lời mời này. Đêm hôm ấy, ông đã ngủ nhờ ở nhà người bạn mới này 1 đêm và thức dậy vào 6h ngày hôm sau rồi tiếp tục hành trình. Khi ông Pedin đi đến một trạm kiểm soát, những người lính đã hỏi ông đến từ đâu và đưa ông tới một toà nhà hội đồng ở  Nikolske. 

    screen shot 2022 05 13 at 204803
    Ông Pedin tự nhận là môt người may mắn khi có thể hoàn thành hành trình của mình một cách an toàn. Ảnh: Guardian 

    Ông Pedin tiếp tục câu chuyện: "Một sĩ quan Nga ngồi trước bàn làm việc hỏi tôi muốn đi đâu. Tôi đã nói dối. Tôi nói rằng tôi bị loét dạ dày và cần phải đến Zaporizhzhia vì tôi đã trả tiền điều trị. Tôi được yêu cầu cởi bỏ áo trên và họ xem xét những hình xăm. Tôi có một vết bầm tím trên vai và họ buộc tội tôi có một khẩu súng trường. Nhưng sau đó tôi được đưa đến một căn phòng khác, có 4 nữ quân nhân với máy tính cá nhân và họ quét dấu vân tay của tôi và chụp ảnh".

    Sau các thủ tục trên, ông Pedin đã được nhận một tài liệu từ cơ quan có tên là Bộ nội vụ của Cộng hòa Nhân dân Donetsk tự xưng. Nhờ vậy, ông lại có thể tự do rời đi và một lần nữa cùng chú chó và túi xách của mình đến trạm kiểm soát, nơi có những người Chechnya. 

    Ông Pedin đã được những người lính ở trạm kiểm soát đưa tới ngôi làng Rozivka. Khi đến Rozivka, ông tiếp tục đi bộ trên đường Lenina ra khỏi thị trấn và đến một trạm kiểm soát khác. Nhưng lần này ông có thể đi qua dễ dàng với tài liệu mới của mình. Khi đến ông ngôi làng tiếp theo, Verzhyna, trời đã tối đen như mực và được những người lính tại đây đưa ông đến Nhà Văn hoá, trụ sở chính của họ.

    Ông Pedin đã nhận được một ít thịt bò đóng hộp và súp và được đưa vào một căn phòng nhỏ có một chiếc giường thép trong góc. Những người này cảnh báo ông Pedin rằng nếu ông tìm cảnh lẻn đi vào buổi sáng sớm thì ông sẽ bị bắn nhưng họ nói thêm rằng vào ngày hôm sau, ông sẽ được tự do đi lại. 

    Ông đã nghe theo lời họ và đợi tới hôm sau mới rời đi với một cái gật đầu với người giám sát. Ông đã đi bộ trong 14 giờ ngày hôm đó và đến một trạm kiểm soát khác vào lúc 20h. Những người lính tại đây đã chỉ cho ông đường đế phía một ngôi nhà nhỏ bỏ hoang, nơi ông có thể ngủ qua đêm. Sau đó, ông lại tiếp tục hành trình vào 6h ngày hôm sau, khi mặt trời mọc. 

    Một trong những trở ngại lớn nhất trên hành trình của ông Pedin là băng qua một cây cầu bị phá huỷ. Ông chia sẻ: "Bạn có thể nói dối người khác để được đi qua nhưng không thể làm điều này với một cây cầu đã bị phá huỷ".

    Tuy nhiên, khung kim loại của cây cầu vẫn ở nguyên vị trí cũ. Theo đó, ông đã tìm cách men theo những phần còn lại của cây cầu để tìm đường đi. Khi đã vượt qua trở ngại lớn nhất, ông Pedin tiếp tục tới một trạm kiểm soát khác và được ngủ qua đêm trên một chiếc xe tải. Lúc này, trời đã tối. Và câu chuyện về hành trình của ông Pedin chính là điều mà những người lính buồn chán cần. 

    Lúc này, 5 người lính đã tụ tập xung quanh ông để nghe ông kể về những cuộc phiêu lưu của ông và cách ông băng qua cây cầu hỏng. Ông chia sẻ: "Một người muốn giữ liên lạc với tôi, anh ấy nói rằng sau khi xung đột kết thúc tôi nên ở lại với anh ấy. Nhưng tôi thì không có gì để nói".

    Sáng hôm sau, ông Pedin lại tiếp tục lên đường thì được thông báo rằng ông không được phép tiếp tục qua con đường đến Zaporizhzhia. Theo đó, ông phải lựa chọn quay trở lại hoặc đi về phía Nam đến thành phố Tokmak. Và ông đã chọn đi về phía thành phố. Trên đường đi, ông lại gặp phải 2 ngọn đồi lớn và đã phải vất vả vượt qua cùng chú chó Zhu-Zhu kiệt sức. 

    Sau khi chật vật băng qua 2 ngọn đồi, ông đã đến được Tarasivka, một ngôi làng nhỏ khác. Tại đây, ông đã gặp một người và hỏi đường đến Zaporizhzhia. Người này cho biết để đến được Zaporizhzhia, ông cần đi trên những con đường nhỏ, qua một con đập và sau đó đi theo những gì gọi là "dấu vết của những kẻ buôn lậu".

    Ông đã làm theo những gì được hướng dẫn. Nhưng khi qua con đập, ông gặp phải một ngã tư và không có dấu hiệu nào để đi. Nhưng lúc này, vận may của ông Pedin lại ập đến. Ông chia sẻ: "Một chiếc xe tải xuất hiện. Tôi gọi lớn. Khi tôi nói rằng tôi đến từ Mariupol, cánh cửa xe mở ra. Chúng tôi đi lái xe trong 2 giờ, qua những con đường len lỏi. Tôi sẽ không bao giờ tìm thấy đường đi nếu tự đi một mình. Chúng tôi không nói gì với nhau. Tại các trạm kiểm soát, người đàn ông này chỉ nói 2 từ với lực lượng dân quân Donetsk và đã được cho qua".

    Cuối cùng, ông Pedin đã đến được Zaporizhzhia và trông thấy một lá cờ Ukraine. Tại trạm kiểm soát, những người lính kiểm tra tài liệu của mọi người và để họ đi. Sau đó, người lái xe đã thả ông ở trung tâm Zaporizhzhia bên cạnh một cái lều. Ông nói: "Anh ấy không nói gì trên hành trình nhưng đã đưa cho tôi 1.000 hryvnia (30 bảng Anh). Anh ấy nói chúc may mắn. Anh ấy đã hiểu mọi thứ - còn gì để nói?"

    Ông Pedin bước vào lều với đầy đủ các tình nguyện viên và được một người phụ nữ đồng ý. Khi người này biết ông đi bộ từ Mariupol đến thành phố Zaporizhzhia, cô ấy đã hét lên. Ông Pedin mỉm cười nhớ lại: "Cô ấy hét lên với mọi người, rằng người đàn ông này đã đi bộ từ Mariupol. Mọi người dừng lại. Tôi cho rằng đó là khoảnh khắc vinh quang của tôi".

    Minh Hạnh (Theo The Guardian)

    Link bài gốcLấy link
    https://doisongphapluat.nguoiduatin.vn/dspl/nguoi-dan-ong-vo-hinh-ukraine-di-bo-225km-tu-mariupol-den-noi-tru-an-an-toan-a537512.html
    Zalo

    Cảm ơn bạn đã quan tâm đến nội dung trên.

    Hãy tặng sao để tiếp thêm động lực cho tác giả có những bài viết hay hơn nữa.

    Đã tặng:
    Tặng quà tác giả
    BÌNH LUẬN
    Bình luận sẽ được xét duyệt trước khi đăng. Xin vui lòng gõ tiếng Việt có dấu.
    Tin liên quan