Kho tên lửa Iran chưa bị triệt tiêu
Theo báo Dân trí, các chiến dịch không kích của Mỹ và Israel trong xung đột hiện nay đã gây thiệt hại đáng kể cho năng lực tên lửa của Iran, vốn được xem là trụ cột sức mạnh quân sự của Tehran.
Các đánh giá ban đầu nhận định, nhiều bệ phóng, cơ sở sản xuất và kho chứa tên lửa của Iran đã bị phá hủy hoặc vô hiệu hóa. Một số ước tính cho thấy khoảng một nửa số bệ phóng tên lửa của Tehran đã bị loại khỏi vòng chiến đấu, khiến khả năng triển khai các đợt tấn công quy mô lớn suy giảm rõ rệt.
Dù đạt được nhiều kết quả, chiến dịch của Mỹ và Israel cũng bộc lộ những giới hạn nhất định. Một phần đáng kể cơ sở hạ tầng quân sự của Iran được đặt trong các hầm ngầm hoặc phân tán rộng, khiến việc phá hủy hoàn toàn trở nên khó khăn.

Các chiến dịch không kích của Mỹ và Israel trong xung đột hiện nay đã gây thiệt hại đáng kể cho năng lực tên lửa của Iran. Ảnh: Reuters
Bên cạnh đó, các chuyên gia nhấn mạnh rằng việc suy yếu không đồng nghĩa với mất hoàn toàn năng lực. Iran vẫn còn một phần đáng kể kho tên lửa và có thể tiếp tục sử dụng chúng theo cách linh hoạt hơn.
Trong bối cảnh không quân bị đánh giá là hạn chế, tên lửa đạn đạo và UAV tiếp tục là công cụ răn đe chính của Iran. Trước xung đột, Tehran được cho là sở hữu hàng nghìn tên lửa với nhiều tầm bắn khác nhau, đủ khả năng vươn tới Israel và các căn cứ Mỹ trong khu vực.
Ngay cả khi bị suy giảm, phần năng lực còn lại vẫn đủ để gây thiệt hại đáng kể hoặc tạo sức ép tâm lý đối với đối phương. Một số chuyên gia nhận định Iran có thể giữ lại những loại tên lửa hiện đại hơn, bao gồm cả các biến thể tiên tiến để sử dụng trong các kịch bản quan trọng, thay vì triển khai ngay từ đầu.
Một yếu tố quan trọng khác là khả năng phục hồi của Iran. Dù nhiều cơ sở sản xuất bị phá hủy, các hoạt động tái thiết đã được ghi nhận trong quá khứ, cho thấy Tehran có thể khôi phục một phần năng lực trong trung hạn.
Các chuyên gia cảnh báo rằng việc phá hủy cơ sở vật chất không đồng nghĩa với việc xóa bỏ hoàn toàn chương trình tên lửa, bởi kiến thức kỹ thuật và mạng lưới sản xuất có thể được phân tán. Điều này đồng nghĩa với việc mối đe dọa từ tên lửa Iran có thể suy giảm trong ngắn hạn, nhưng khó bị loại bỏ hoàn toàn nếu không có một giải pháp toàn diện hơn.
Hé lộ về thành phố tên lửa Iran
Theo Dân Việt, khái niệm “thành phố tên lửa” không mang tính ẩn dụ đơn thuần. Theo các phân tích từ Forbes và Trung tâm Nghiên cứu Chiến lược và Quốc tế (CSIS), đây là những tổ hợp quân sự ngầm hoàn chỉnh, bao gồm hệ thống đường hầm kéo dài hàng kilomet, kho chứa vũ khí, bệ phóng tên lửa, trung tâm điều khiển và mạng lưới hậu cần.
Một số video do Iran công bố cho thấy các đường hầm rộng đủ cho xe tải quân sự di chuyển, với tên lửa được bố trí sẵn sàng phóng trong thời gian rất ngắn. Điều này cho thấy các cơ sở này không chỉ dùng để lưu trữ, mà còn có khả năng triển khai chiến đấu ngay lập tức.

Tên lửa đạn đạo của Iran. Ảnh: Reuters
Đặc biệt, các “thành phố tên lửa” này thường được xây dựng sâu trong lòng núi hoặc dưới các lớp địa chất dày đặc, tận dụng địa hình tự nhiên để tăng khả năng bảo vệ. Nhiều cơ sở được cho là nằm ở độ sâu vượt xa khả năng xuyên phá của các loại bom xuyên phá hầm ngầm thông thường.
Euromaidan Press ngày 23/3/2026 dẫn lời chuyên gia hàng không Tom Cooper cho biết, Iran đã bắt đầu xây dựng hệ thống cơ sở quân sự ngầm từ giữa những năm 1990 và kiên trì phát triển trong suốt khoảng 30 năm. Đây không phải là phản ứng nhất thời trước căng thẳng khu vực, mà là một chiến lược dài hạn, được chuẩn bị bài bản nhằm đối phó với ưu thế vượt trội của Mỹ và Israel về không quân.
Từ khoảng năm 2005, Tehran đã đẩy nhanh tiến độ, đưa vũ khí và cơ sở hạ tầng xuống sâu dưới lòng đất với quy mô ngày càng lớn. Điều đặc biệt hơn nữa là không chỉ một, mà có rất nhiều "thành phố tên lửa Iran" nằm rải rác ở nhiều khu vực, khiến nỗ lực xóa sổ chúng của Mỹ trở nên vô ích.
Bom xuyên phá boong-ke hạng nặng GBU-57 của Mỹ thường được triển khai bởi oanh tạc cơ B-2, được xem là vũ khí xuyên phá mạnh nhất thế giới hiện nay, với khả năng xuyên sâu hàng chục mét bê tông cốt thép hoặc lớp đất đá trước khi phát nổ. Tuy nhiên, theo Tom Cooper, ngay cả loại vũ khí này cũng không đảm bảo tiêu diệt được toàn bộ các cơ sở ngầm của Iran.
Điều này đồng nghĩa với việc một phần đáng kể năng lực quân sự của Iran gần như “miễn nhiễm” trước các đòn tấn công từ trên không của Mỹ và Israel. Thực tế chiến trường phần nào củng cố nhận định này. Nếu các cơ sở ngầm dễ bị phá hủy, thì trong các chiến dịch không kích trước đây, kho uranium làm giàu hoặc các tài sản chiến lược khác của Iran đã bị xóa sổ. Tuy nhiên, điều đó đã không xảy ra.
Kết quả là Mỹ và Israel buộc phải tập trung vào các mục tiêu trên mặt đất như căn cứ của Lực lượng Vệ binh Cách mạng Hồi giáo (IRGC), trung tâm chỉ huy hay cơ sở an ninh – những mục tiêu dễ tiếp cận hơn nhưng không phải là “trái tim” của sức mạnh quân sự Iran.










