Dòng sự kiện
      +Aa-
      Zalo

      Lời kể kinh hoàng của cựu “quái xế” thoát chết trong... “cuộc đua tử thần"

      • DSPL

      (ĐS&PL) - (ĐSPL) - Ánh đèn pha loang loáng, tiếng động cơ gào rú, máu và xác của những đứa bạn... Những hình ảnh từ “cuộc đua tử thần” trong đêm định mệnh đó, vẫn cứ bám đuổi anh

      (ĐSPL) -  Đã nhiều năm trôi qua, nhưng thỉnh thoảng trong giấc mơ của Hải vẫn còn nguyên vẹn cảnh tượng hãi hùng đêm đó. Ánh đèn pha loang loáng, tiếng động cơ gào rú, máu và xác của những đứa bạn... Những hình ảnh từ “cuộc đua tử thần” trong đêm định mệnh đó, vẫn cứ bám đuổi anh đến tận bây giờ.

      Điên cuồng với tốc độ

      Qua một vài người bạn giới thiệu, PV báo ĐS&PL tháng mới gặp được Nguyễn Văn Hải (SN 1976, ngụ TP. Vũng Tàu, tỉnh Bà Rịa – Vũng Tàu), người duy nhất thoát tử thần sau vụ đua xe gây ra tai nạn làm 9 người chết trên đường 30-4 (TP. Vũng Tàu).

      Gặp lại Hải bây giờ thấy anh thật chững chạc. Gương mặt hiền hiền, với dáng người nhỏ nhắn khó ai có thể tin được rằng, trước đây anh đã từng là một “quái xế”. Bây giờ, dù vẫn lái ô tô để chở khách nhưng nghe đến hai từ “đua xe” anh vẫn thấy bàng hoàng, cái ký ức kinh hoàng của một thời làm “quái xế” vẫn còn nguyên vẹn trong anh. Sau một hồi làm quen, anh cởi mở hơn.

      Hải từng là một “anh hùng xa lộ”. (Ảnh minh họa)

      Khi chúng tôi hỏi về những tháng ngày làm “anh hùng xa lộ” ở Vũng Tàu, anh kể: “Ngày đó tôi còn trẻ lắm, mới 21 tuổi, chẳng có suy nghĩ gì nhiều chỉ thích chạy xe và điên cuồng với tốc độ. Cứ ngồi lên xe vù ga rồi chạy. Về đến xóm nghe tiếng nẹt pô, rú ga ai ai cũng biết đó là mình. Nhưng lúc đó mình còn nông nổi nên cảm thấy tự hào về tài nghệ đi xe của mình lắm”.

      Những năm 1995, ở Vũng Tàu bắt đầu rộ lên phong trào đua xe, Hải cùng mấy đứa bạn tụ tập thành một nhóm khoảng hơn 10 chiếc xe máy. Tối nào cũng tụ tập với những pha “nẹt pô”, “đập gầm”, “bốc đầu” trên đường phân tài cao thấp.

      Chưa bằng lòng với những màn “biểu diễn” trên phố, nhóm của Hải tập trung nhau lại thiết lập đường đua để thỏa mãn với “trò chơi tốc độ”. Có lẽ nhóm của Hải là một trong những nhóm đua xe đầu tiên ở Vũng Tàu.

      Ngày đó, đua xe còn tự phát và chưa có tổ chức bài bản như bây giờ. Xe máy cũng toàn lấy xe của gia đình để chạy, chứ cũng chưa có “độ xe”, “đôn dên xoáy nòng” để tăng tốc độ. Dân đua xe ở Vũng Tàu được chia thành hai nhóm, một nhóm nhà giàu thì đua bằng xe Dream, Wave, Viva..., còn bình dân hơn thì đua bằng Cup hay DD.

      Cứ thứ Bảy hằng tuần, nhóm của Hải tụ tập nhau tại bãi trước TP. Vũng Tàu và lấy đó làm điểm xuất phát. Đường đua được thiết lập dài khoảng 30km từ bãi trước, chạy ra bãi sau và đích đến là thị xã Bà Rịa (nay là TP. Bà Rịa).

      “Độ” ngày đó cũng còn đơn sơ, không mang tính sát phạt bằng tiền như bây giờ. Ai chạm đích cuối cùng, thì phải mời cả “đoàn đua” đi ăn. Nhưng quan trọng những “tay đua” cán đích đầu tiên, thì luôn được anh em trong đoàn tôn sùng và nể trọng.

      Nhấp một chút nước, ánh mắt xa xăm Hải nhớ lại: “Những đêm như vậy khoảng 20- 25 chiếc xe máy của nhiều đoàn đua dàn hàng ngang ra đường và phóng bạt mạng. Tiếng động cơ rú rít, hòa cùng tiếng “xé gió” và những người cổ vũ hai bên đường khiến những đứa thanh niên chỉ mới 17, 18 tuổi như bọn mình càng thêm phấn khích. Càng chạy càng điên cuồng với tốc độ, lúc đó đơn giản chỉ nghĩ được cho bọn bạn “ngửi khói” là vui rồi”.

      Đoạn đường từ Vũng Tàu chạy ra thị xã Bà Rịa chỉ hơn 30km, nhưng có những đêm có “tay đua” lập kỷ lục chạy hết 15 phút. Vậy là cả nhóm ngồi tán dương, mà không hề hay biết hậu quả khôn lường của trò chơi dại dột.

      Đua xong, cả đoàn chạy về thành phố thì bắt đầu biểu diễn các kiểu đi xe. Lạng lách, đánh võng, đập gầm để không cho nhau qua mặt. Thằng nào hay chạy về nhất tự hào lắm, những thằng trong nhóm đều rất nể.

      Có những lúc chạy xe, thấy có nhiều người đứng ở hai bên đường xem và cổ vũ thì càng phấn khích hơn, vậy là thi nhau biểu diễn. Nhưng rồi, chính những phút giây nông nổi đó đã gây ra tai nạn khủng khiếp, để rồi 9 người bạn của mình đã ra đi vĩnh viễn để lại nỗi đau cho nhiều người.

      Đêm định mệnh kinh hoàng

      Bằng giọng trầm buồn, Hải kể: “Không bao giờ tôi quên được cái đêm hôm đó. Nó đã để lại cho tôi một ký ức kinh hoàng mà đến bây giờ khi nghĩ lại tôi vẫn tưởng nó xảy ra mới đây thôi. Tôi vẫn nhớ như in, hôm đó là ngày 14/12/1996, vào khoảng 21h, theo lịch trình đường đua đã được lập sẵn, nhóm của tôi chạy từ bãi trước qua bãi sau, rồi chạy thẳng sang thị xã Bà Rịa. Khoảng hơn chục chiếc xe rồ ga, bám đuổi nhau rất sát”.

      “Tuy nhiên đi đến chân cầu Cỏ May thì đã gặp “sự cố”. Đứa đi đầu phát hiện có công an đứng đó, nên làm hiệu để cả bọn quay đầu lại và thống nhất lấy ngã tư Giếng Nước (TP. Vũng Tàu làm đích). Như có điềm báo, đứa bạn cùng xóm chơi thân với tôi từ nhỏ vượt qua mặt, lại vẫy tay chào tôi, mà bình thường mạnh đứa nào đứa đó chạy về đến đích mới hỏi nhau. Tôi cũng thấy lạ, nhưng nghĩ nó vui vì lâu rồi mới “qua mặt” được tôi, nên cũng rồ ga đuổi theo”, Hải kể tiếp.

      Trên đoạn đường vắng, 10 chiếc xe xé màn đêm lao như tên bắn. Tất cả đều chạy với tốc độ kinh hoàng. Hải dẫn đầu đoàn đua, khi đến đoạn nhà thờ đường 30-4, qua càng Cát Lở, Hải là người đầu tiên phát hiện thấy có một xe tải đi ngược chiều. Anh ghìm phanh, giảm tốc độ đồng thời lách sang bên phải.

      Nào ngờ hai xe chạy sau đang cố gắng “vượt mặt” Hải đã lao thẳng vào đầu xe tải. Một tiếng “rầm” như trời giáng, chiếc xe tải xoay vòng và lật luôn giữa đường. Bảy chiếc xe đi sau nối đuôi nhau lần lượt lao vào đống đổ nát đó. Mỗi nạn nhân văng một nơi, trên đường chỉ còn máu và những mảnh vỡ.

      Giọng bàng hoàng, Hải kể: “Lúc đó, tôi không dám quay lại, người run cầm cập đứng chờ xem có đứa nào thoát mà chạy lên được không. Nhưng chờ mãi không thấy ai, chỉ nghe thấy tiếng người dân la ó, tiếng xe công an, xe cứu thương rú còi. Sau một lúc cố trấn tĩnh lại, tôi điều khiển xe chạy thật chậm về bệnh viện Lê Lợi, (TP. Vũng Tàu) xem tình hình bạn mình như thế nào. Ai ngờ, tôi nhận được tin như sét đánh ngang tai, cả 9 người bạn của tôi đều thiệt mạng trong vụ tai nạn kinh hoàng đó”.

      “Sau vụ tai nạn đó, tôi không dám quay lại chứng kiến cảnh tượng kinh hoàng, nhưng tôi có nghe mọi người nói khi chiếc xe tải lật đã đè lên ba người. Còn sáu người bị văng ra đường. Công an phải lật chiếc xe tải đó lên, mới đưa được xác của ba nạn nhân ra ngoài. Trong xóm tôi ngày hôm sau có ba cái đám ma. Tôi sợ đến nỗi không dám bước ra khỏi nhà, sau đó một tuần thì mới dám ra mộ thắp hương cho những người bạn của mình”, Hải nghẹn ngào kể.

      “Sau cái đêm định mệnh đó, có lẽ phải đến hơn hai tháng tôi không thể làm gì nổi, lúc nào cũng ngồi thẫn thờ. Không bao giờ tôi tin được rằng chỉ trong một đêm mà đã mất đi 9 người bạn. Tôi thấy ân hận lắm. Phải đến hơn một năm sau tôi mới dám chạy xe lại. Nhưng mỗi lần phải chạy xe ra đường tôi đều chạy rất chậm và luôn sợ người khác đâm vào mình. Đến bây giờ nghe thấy hai từ đua xe tôi vẫn thấy lạnh cả người”, Hải cho biết.

      Vụ tai nạn giao thông kinh hoàng nhất

      Trao đổi với PV, một cán bộ phòng Cảnh sát giao thông Công an tỉnh Bà Rịa – Vũng Tàu xác nhận: “Tối ngày 14/12/1996, trên đoạn đường 30-4 đã xảy ra một vụ tai nạn giữa xe tải và chín xe máy khiến chín người thiệt mạng. Tất cả đều ở độ tuổi 19-20. Đây cũng là vụ tại nạn giao thông kinh hoàng nhất từ trước đến nay trên địa bàn TP. Vũng Tàu”. 

      T. VIỆT 

      Link bài gốcLấy link
      https://doisongphapluat.nguoiduatin.vn/dspl/loi-ke-kinh-hoang-cua-cuu-quai-xe-thoat-chet-trong-cuoc-dua-tu-than-a123431.html
      Zalo

      Cảm ơn bạn đã quan tâm đến nội dung trên.

      Hãy tặng sao để tiếp thêm động lực cho tác giả có những bài viết hay hơn nữa.

      Đã tặng:
      Tặng quà tác giả
      BÌNH LUẬN
      Bình luận sẽ được xét duyệt trước khi đăng. Xin vui lòng gõ tiếng Việt có dấu.