Chỉ là một chuyến đi rất bình thường đưa con theo trong những ngày giáp Tết, ghé thành phố mua sắm ít đồ dùng cho gia đình. Không ai ngờ, khoảnh khắc tưởng như rất đời thường ấy lại trở thành vết cắt kéo dài 37 năm trong cuộc đời của một cặp vợ chồng ở miền quê thuộc Tứ Xuyên, Trung Quốc.
Theo Phụ nữ mới, năm 1989, vợ chồng ông Hồ và bà Tào Á Quân, người huyện Phổ Giang, tỉnh Tứ Xuyên, đưa con trai ba tuổi là Hồ Phát Tường đi xe khách lên Thành Đô. Cuộc sống khi ấy còn nhiều thiếu thốn, nhưng tiếng cười của đứa trẻ luôn là niềm an ủi lớn nhất của gia đình nhỏ.
Trên đường đi, bà Tào bị say xe, mệt mỏi nên vào một khách sạn ven đường nghỉ tạm. Ông Hồ dắt con trai ra ngoài đi dạo cho khuây khỏa. Chỉ nửa tiếng sau, mọi thứ đã thay đổi hoàn toàn.

Hành trình 37 năm không bỏ cuộc của người mẹ lạc mất con trai khi đi sắm Tết. Ảnh: QQ.
Tại một quầy trái cây ven đường, cậu bé đòi ăn cam. Ông Hồ cúi xuống chọn vài quả. Đứa trẻ vẫn đứng sát bên chân cha. Nhưng chỉ cần quay lưng trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, giữa dòng người qua lại, đứa con trai đã biến mất.
Khi bà Tào bước ra tìm chồng con, bà nhìn thấy ông Hồ đứng thẫn thờ bên đường, tay cầm túi cam, mặt tái mét. Câu nói run rẩy: “Con… con không thấy đâu nữa rồi” đã đánh sập cả thế giới của người mẹ.
Họ lao đi tìm, hỏi từng người, chạy khắp các con phố quanh đó. Nhưng tất cả chỉ là những cái lắc đầu. Đêm hôm ấy, hai vợ chồng không chợp mắt. Sáng hôm sau, họ quay về quê, báo công an, huy động họ hàng, quay lại các nhà ga, bến xe… song tuyệt nhiên không có bất cứ manh mối nào.
“Tôi gặp ai bế trẻ con cũng lao tới hỏi. Lúc đó tôi như người mất trí”, bà kể lại. Suốt hàng chục năm sau đó, hễ nghe ở đâu có thông tin trẻ bị bắt cóc, họ lại khăn gói lên đường. Nhiều lần chỉ có bà Tào Á Quân đi tìm, còn chồng ở nhà làm thuê kiếm tiền.
“Tiền kiếm được bao nhiêu, chúng tôi đều dồn cho việc tìm con”, bà nói.
Trong suốt hành trình ấy, điều khiến nhiều người xúc động là hai vợ chồng chưa từng trách móc nhau.
Người phụ nữ chia sẻ: “Chúng tôi hiểu rằng, oán trách không giúp con trở về. Chỉ có nắm chặt tay nhau mới có thể đi tiếp”.
Tháng 6/2025, Công an tỉnh Tứ Xuyên triển khai chiến dịch rà soát các vụ buôn bán, mất tích trẻ em tồn đọng. Hồ sơ của Hồ Phát Tường được đưa vào diện trọng điểm. Nhờ công nghệ nhận dạng hiện đại và đối chiếu ADN liên tỉnh, lực lượng công an lần lượt loại trừ nhiều manh mối.

Dưới sự chứng kiến của lực lượng chức năng, người con trai bị bắt cóc năm nào đã ôm chặt cha mẹ ruột. Ảnh: QQ.
Đến tháng 12/2025, kết quả ADN xác nhận Vương Bằng, một người đàn ông đang sinh sống tại tỉnh Hà Nam, chính là cậu bé mất tích năm xưa.
“Ngày công an gọi điện báo tin, tôi sững người rồi bật khóc. Nhưng tôi không dám nói với chồng, sợ lại là niềm vui hụt”, bà Tào Á Quân chia sẻ.
Ngày 2/2/2026, tại Cục Công an thành phố Miên Dương, dưới sự chứng kiến của lực lượng chức năng, người con trai bị bắt cóc năm nào đã ôm chặt cha mẹ ruột. Người mẹ bật khóc nức nở: “Con ơi, mẹ đã tìm con suốt hơn 13.500 ngày…”.
Ở bên kia hành trình, Vương Bằng cũng có một tuổi thơ đầy vết hằn. Anh lớn lên trong một gia đình nông dân nghèo ở Hà Nam, có cha mẹ nuôi và anh chị em. Khoảng bảy, tám tuổi, anh vô tình nghe người khác nói mình không phải con ruột. Câu hỏi “tôi là ai, tôi từ đâu đến” ám ảnh anh suốt nhiều năm. Tuổi thiếu niên nổi loạn, học hết lớp 7 thì bỏ học, đi làm công trường.
Cuối năm 2025, khi được công an thông báo lấy mẫu ADN, anh đi ngay, gần như theo bản năng. Và khi nhận được cuộc gọi báo kết quả trùng khớp, anh đứng lặng giữa công trường rất lâu. “Tôi chưa từng nghĩ có người tìm mình suốt hơn 30 năm”, anh nói.
Theo Vietnamnet, trong buổi đoàn tụ, bà Tào Á Quân cẩn thận mặc cho con chiếc áo phao đỏ mới mua, đeo bông hoa đỏ trước ngực, rồi xúc cho con một viên bánh trôi - biểu tượng của sự sum vầy.
Ngày hôm sau, gia đình chuẩn bị 30 mâm cỗ tại quê nhà để chính thức đón người con trở về sau 37 năm lưu lạc. Ai nấy đều vui mừng cho gia đình bà Cao, sự kiên trì, bền bỉ cùng tình mẫu tử bao la cuối cùng cũng có một cái kết viên mãn.










