Báo Tuổi trẻ cho biết, theo truyền thông Trung Quốc, vụ việc gán nợ bằng một đám cưới vô cùng hy hữu này vừa xảy ra tại tỉnh Hồ Nam. Cô gái họ Jia trong quá trình yêu đương đã vay của bạn trai số tiền 50.000 nhân dân tệ (gần 190 triệu đồng). Điều đáng chú ý, trong giấy vay tiền, hai bên thỏa thuận rằng nếu sau này kết hôn, khoản tiền này sẽ được coi là sính lễ và không cần hoàn trả.
Tuy nhiên, mối quan hệ tình cảm giữa họ sau đó đổ vỡ. Người đàn ông yêu cầu bạn gái cũ trả lại tiền theo giấy vay nợ, nhưng cô gái từ chối, cho rằng bản thân vẫn "giữ lời hứa kết hôn", nên khoản tiền vay đương nhiên được xóa bỏ theo thỏa thuận ban đầu.
Tại phiên xét xử, cô gái khẳng định điều kiện "kết hôn để trừ nợ" đã được hai bên tự nguyện thống nhất, vì vậy không thể coi đây là một khoản vay thông thường. Ngược lại, phía nguyên đơn cho rằng đây chỉ là cách nói mang tính cảm xúc khi còn yêu nhau, không thể ràng buộc nghĩa vụ tài chính bằng một khả năng chưa từng xảy ra.
Vụ việc được đưa ra Tòa án nhân dân quận Hắc Sơn, thành phố Ích Dương. Trong phán quyết đầu năm nay, thẩm phán nhận định hôn nhân là sự tự nguyện dựa trên tình cảm, không phải công cụ để gán nợ hay trao đổi vật chất.

Định dùng hôn nhân để "quỵt nợ", cô gái bị bạn trai kiện ra tòa.
Tòa tuyên bố điều khoản "trả nợ bằng hôn nhân" vi phạm trật tự công cộng và thuần phong mỹ tục nên vô hiệu. Dù quan hệ tình cảm chấm dứt, nghĩa vụ tài chính vẫn tồn tại độc lập. Tòa buộc cô Jia phải trả lại toàn bộ 50.000 tệ cho bạn trai cũ, theo VnExpress,
"Tình yêu cần sự tin tưởng nhưng cũng cần lý trí. Việc lồng ghép các điều kiện cá nhân vào giao dịch tài chính không chỉ gây rắc rối pháp lý mà còn làm tổn thương bản chất hôn nhân", thẩm phán nói.
Vụ việc nhanh chóng lan truyền trên mạng xã hội Trung Quốc và tạo ra nhiều luồng ý kiến trái chiều. Một số người cho rằng đây là bài học đắt giá khi trộn lẫn tiền bạc và tình cảm. Số khác lại nhận xét, việc dùng lời hứa hôn nhân để ràng buộc nghĩa vụ tài chính phản ánh một thực tế đáng suy ngẫm trong các mối quan hệ hiện đại.
Dưới góc độ pháp lý, phán quyết của tòa án được đánh giá là cần thiết nhằm bảo vệ tính tự nguyện và giá trị đạo đức của hôn nhân. Còn dưới góc nhìn xã hội, câu chuyện là lời nhắc nhở rằng: tình yêu có thể xuất phát từ cảm xúc, nhưng tiền bạc và pháp luật luôn cần sự rạch ròi.
Bởi sau cùng, một cuộc hôn nhân không thể là "vật thế chấp", và một lời hứa yêu đương cũng không đủ sức xóa bỏ nghĩa vụ trả nợ đã được xác lập.










