(ĐSPL) – Sống trên đờ? gần ba chục năm nay, đã từng đ? qua không ?́t nơ?, t?ếp xúc vớ? đủ k?ểu ngườ?, tô? chưa thấy a? co? thường ngườ? t?̉nh lẻ như g?a đ?̀nh nhà chồng tô?.
S?nh ra và lớn lên trong một g?a đ?̀nh thuần nông ở quê nhưng chưa bao g?ờ tô? tự t? về xuất thân của m?̀nh cho đến ngày bước chân vào cá? g?a đ?̀nh này. Nhà chồng tô? thực ra cũng chẳng g?àu có g?̀ ch?̉ được mỗ? cá? mác thành phố. Th?̀ ra kh? ngườ? ta là ngườ? thành phố ngườ? ta có thêm nh?ều quyền lợ? quá, đặc b?ệt là quyền kh?nh b?̉, mạt sát những ngườ? không cùng “đẳng cấp” vớ? m?̀nh cụ thể là ngườ? dân t?̉nh lẻ.
Ý thức được nỗ? vất vả của bố mẹ kh? phả? vật lộn mớ? mảnh đất cọc cằn để nuô? ch?̣ em tô? khôn lớn, tô? không ngừng cố gắng học hành thật tốt. Kh? chưa tốt ngh?ệp đạ? học đã có công ty nước ngoà? về tận trường nhận tô? vào làm v?ệc vớ? mức lương tương đố? cao. Đ? đến đâu tô? cũng được bạn bè, đồng ngh?ệp nể phục, tôn trọng v?̀ k?ến thức chuyên môn vững vàng, lạ? không hề kênh k?ệu, vảnh vót như một số thành phần khác. Có lẽ do ăn nh?ều ngô khoa? và uống mạch nước ngầm ngọt mát ở quê từ nhỏ nên tố? mớ? kh?êm tốn và đ?ềm đạm như thế.
Tô? từng ngh?̃ rằng kh? con ngườ? ta không ngừng cố gắng, sống b?ết m?̀nh b?ết ta và thật lòng th?̀ dù ở đâu cũng được ngườ? khác đón nhận, tôn trọng. Nhưng cá? ý ngh?̃ ấy không đúng tẹo nào kh? tô? lấy chồng – tức là ch?́nh thức được nhập hộ khẩu về thành phố.
Từ bố mẹ chồng đến ha? nàng em cô đều không co? tô? ra g?̀. Mẹ chồng tô? lúc nào cũng ngh?̃ tô? “g?ăng bẫy” nên mớ? lấy được con tra? bà. Những lúc có ha? ngườ? bà vẫn hay ném vào mặt tô? những lờ? chát chúa đạ? loạ? như: “Không b?ết mày cho nó ăn bùa mê thuốc lú g?̀ mà vộ? vã cướ? thế/ Con gá? ở đây x?nh đẹp, g?ỏ? g?ang xếp cả hàng dà? mà không ch?̣u để mắt tớ?, chả có đứa nào dạ? như chồng cô/Vào được cá? nhà này là cô thoát k?ếp nhà quê rồ?, ở quê lạ? chả lấy phả? hạng "ba xoa ha? đập"”. Chả nhẽ, con tra? bà lấy vợ t?̉nh lẻ là ngu, nếu khôn phả? rước về một cô gá? cộp mác thành phố to tướng trên trán à?
Ức chế hơn là những lúc nhà có khách bà không bao g?ờ cho tô? vào bếp, lý do rất vô lý rằng cá? bàn tay quê kệch của tô? sẽ làm hỏng hết đồ ăn thức uống đã? khách – những ngườ? có cùng “đẳng cấp” cũng ở phố. Không cho nấu th?̀ thô?, cá? mồm mẹ chồng tô? lạ? cứ leo lẻo khoe vớ? khách khứa đó là đồ ăn do ch?́nh tay bà nấu, không dám cho con dâu động vào v?̣ sợ khẩu v?̣ ở quê không hợp vớ? ngườ? thành phố. Nó? thế có khác nào bà công kha? “kỳ th?̣” cô con dâu t?̉nh lẻ trước mặt bao nh?êu ngườ?.
Lạ? kể thêm chuyện về ha? cô em chồng, ha? cô này t?́nh t?̀nh lườ? nhác, học hành cũng chẳng đến đâu nhưng phả? cá? số may yêu được toàn đạ? g?a. Hồ? mớ? về nhà, đô? ba lần tô? ngỏ ý muốn cùng các nàng đ? shopp?ng nhưng ha? con bé gạt phắt, cho rằng tô? không cùng đẳng cấp nên không thể đ? cùng được. Sau này, hùa vào vớ? mẹ đẻ, ha? đứa không ?́t lần nó? hỗn, tỏ thá? độ kh?nh b?̉ cả bố mẹ tô? ở quê.
Khốn khổ hơn kh? phả? sống g?ữa những ngườ? ra mặt kh?nh b?̉ m?̀nh mà đức lang quân cứ thờ ơ co? như không có chuyện g?̀. Chồng tô? lúc nào cũng khuyên vợ “một đ?ều nh?̣n là ch?́n đ?ều lành” nhưng nghe những ngườ? “khác máu tanh lòng” s?̉ nhục m?̀nh và cả bố mẹ th?̀ ch?̣u làm sao cho nổ?.
Sớm b?ết được nông nỗ? này th?̀ có các vàng tô? cũng không dám lấy chồng thành phố. Nhân đây tô? cũng khuyên các em gá? đang có dự đ?nh hay toan t?́nh để được làm dâu thành th?̣ hãy hết sức cân nhắc, trước kh? đ? đến quyết đ?̣nh cuố? cùng phả? t?̀m h?ểu cho thật kỹ. Nếu thấy m?̀nh không được g?a đ?̀nh nhà chồng tương la? tôn trọng ch?̉ v?̀ cá? gốc gác t?̉nh lẻ th?̀ nên rút lu? về “tắm ao ta” để khỏ? dẫm phả? vết xe đổ như tô? đây.
Dâu thành phố










