Dòng sự kiện
      +Aa-
      Zalo

      Chồng bị đánh chết, vợ vẫn viết đơn bãi nại cho bị cáo

      DSPL

      (ĐS&PL) - (ĐSPL) - Từ ngày cưới nhau, dù cuộc sống khó khăn trăm nẻo, anh chị vẫn sống trong hạnh phúc. Thế nhưng, một lần ngồi nhậu, anh bị đồng nghiệp đánh đến tử vong.

      (ĐSPL) - Từ ngày cưới nhau, dù cuộc sống khó khăn trăm nẻo, anh chị vẫn sống trong hạnh phúc. Thế nhưng, một lần ngồi nhậu, anh bị đồng nghiệp đánh đến tử vong.
      Dù là vợ nhưng khi đến phiên tòa, chị không được là người đại diện pháp luật cho chồng vì không có giấy đăng ký kết hôn. Bên cạnh đó, chị cũng không thể yêu cầu bị cáo chu cấp nuôi dưỡng đứa con chỉ mới lên sáu tuổi.
      Hạnh phúc bình dị
      Ngay từ nửa đêm ngày 13/5/2014, chị Nguyễn Thị X. đã gửi con cho người thân, một mình bắt ô tô từ tỉnh Bình Thuận vào TP.HCM tham dự phiên tòa xét xử sơ thẩm kẻ sát hại chồng mình. Khi đến bến xe Miền Đông trời cũng vừa rạng sáng, chị lại tất tả hỏi thăm xe buýt lên TAND TP.HCM. Chị ngỡ ngàng, trong lòng thoáng chút sợ hãi vì lần đầu tiên bước vào chốn công quyền.
      Chị X. khá sồ sề, nước da đen rám nắng, tóc khô khốc. Chỉ mới nhìn, mọi người cũng có thể nhận thấy chị đã phải trải qua cuộc sống khá khó khăn. Giọng lí nhí, chị hỏi đến phòng xử rồi bước vào ngồi ở một góc tối. Thấy có người đến gần, chị co mình lại, ánh mắt có vẻ dò xét. Sau một hồi động viên, chị mới lấy lại được bình tĩnh trải lòng.
      Người vợ có chồng bị đánh tử vong vẫn viết đơn bãi nại cho bị cáo
      Phiên tòa vừa kết thúc, chị X. (bên trái) lại tất tả đội nắng bắt xe về tỉnh Bình Thuận.
      Chị sinh ra trong một gia đình nghèo làm nông. Ngay từ nhỏ, chị chỉ được đến trường để nhận biết con chữ rồi nghỉ học. Theo năm tháng, chị ra đồng phụ giúp cha mẹ. Cách đây hơn 15 năm, chị nghe mọi người bảo ở TP.HCM công ăn việc làm dễ kiếm nên quyết định từ giã vùng quê khô cằn tìm cơ hội. Đến thành phố đô hội, chị xin làm nhiều công việc nhưng vẫn không đủ hai bữa cơm đổ đầy bụng. Đến lúc này, chị thở dài, tiền ở đâu cũng khó kiếm giống nhau.
      Trong khoảng thời gian cơ hàn ấy, chị X. gặp anh Nguyễn Anh D. (SN 1964). Anh có gốc ở tỉnh Quảng Ngãi, cũng vì cuộc sống khó khăn nên trôi nổi vào thành phố. Gặp nhau ở cái nghèo nên hai người dễ dàng thông cảm cho nhau. Câu chuyện về quê hương luôn là điểm khởi đầu trong những cuộc trò chuyện của hai người. Cả hai nảy sinh tình cảm từ lúc nào không hay. Chị chỉ nhớ, khi anh tỏ tình cũng là lúc mình hạnh phúc nhất.
      Chỉ sau một khoảng thời gian, cả hai đưa nhau về quê ra mắt rồi tổ chức đám cưới. Do quá nghèo, cả hai chỉ nghĩ, yêu thương, sống với nhau là được nên không đến chính quyền đăng ký kết hôn. Hôm nay cưới, hôm sau cả hai lại đưa nhau vào TP.HCM thuê phòng trọ tại quận Thủ Đức để sống. Buổi ngày, cả hai anh chị đều đi bán hoa quả, đến đêm mới về gặp nhau. Bữa cơm tối chỉ có rau, cá, mắm nhưng cũng là giây phút đầm ấm của hai vợ chồng.
      Lúc đó, cuộc sống khó khăn lắm, nhiều khi đi chợ, chị X. muốn mua vài lạng thịt để ăn cho đỡ thèm nhưng cũng không dám vì tiếc tiền. Anh biết, chị thích ăn thịt, nên thỉnh thoảng đi làm về ghé chợ mua vài lạng. Mỗi lúc như thế, chị lại cằn nhằn: "Mình nghèo, phải tiết kiệm". Anh cười cười: "Tiết kiệm nhưng vẫn phải sống mà em". Chỉ có thế mà chị nhớ hoài không quên được.
      Cuộc sống của vợ chồng chị trôi qua trong bình yên. Tuy nhiên, hơn năm năm trôi qua, chị vẫn không mang thai. Càng ngày, niềm khao khát có một đứa con đối với anh chị càng lớn. Nghi ngờ một trong hai người có vấn đề, anh dẫn chị đến bệnh viện khám. Vợ chồng buồn thiu khi bác sỹ cho biết, cả hai người đều thuộc diện hiếm muộn. Dù muốn đi chữa để có một đứa con nhưng vì chi phí quá lớn nên không thể thực hiện.
      Sau đó chừng một năm, hai vợ chồng bàn tính xin một đứa con nuôi. Qua tìm hiểu, có một phụ nữ sinh con nhưng không thể nuôi được, vợ chồng chị tìm đến xin nuôi. Lúc đó, đứa bé chỉ mới một tháng tuổi. Cả hai vui mừng khi đón con về, đặt họ tên. Vợ chồng chăm và yêu thương đứa bé như chính con ruột của mình. Tuy nhiên, do điều kiện khó khăn cùng nhận thức kém, cả hai đều không hề nghĩ đến chuyện làm giấy khai sinh cho con.
      Chị còn nhớ, cứ mỗi buổi chiều, anh lại gắng đi làm về sớm để đút cơm cho con ăn. Mỗi khi con bệnh, anh lại túc trực bên giường suốt đêm. Lắm khi, con hư, khóc quấy, anh đánh vào mông rồi quay lưng nước mắt chợt rơi. Đối với anh, đánh con cũng như đánh vào chính mình.
      Năm tháng trôi qua, đứa bé bước sang năm tuổi và xem vợ chồng chị là cha mẹ của mình. Vì không muốn con buồn nên chị cũng không nói gì đến chuyện cháu là con nuôi. Riêng anh, thỉnh thoảng vẫn tâm sự và cho biết, dù hai vợ chồng khổ như thế nào nhưng vẫn phải nuôi con ăn học đến nơi đến chốn, để thoát cảnh chạy chợ kiếm sống như cha mẹ.
      Ám ảnh đớn đau
      Có lẽ, cuộc sống của vợ chồng chị sẽ mãi hạnh phúc như thế nếu không có đêm định mệnh vào ngày 23/1/2013. Hôm đó, anh D. đi bán về sớm nên ra ngoài đường hóng mát. Một lát sau, anh gặp Phạm Tiến Nhựt (SN 1982, tỉnh Bình Định) là bạn bán trái cây dạo và được rủ đi nhậu ở phường Tam Bình (quận Thủ Đức, TP.HCM). Sau vài tiếng "đánh chén" cả hai cùng tính tiền rồi ra về. Trên đường, anh D. rủ Nhựt vào quán tạp hóa của chị Nguyễn Thị Bồng để nhậu tiếp và được đồng ý. Khi vào quán, anh D. kêu chị Bồng bán năm chai bia Sài Gòn xanh.              
      Người vợ có chồng bị đánh tử vong vẫn viết đơn bãi nại cho bị cáo
      Nhựt phải trả giá 18 năm tù giam vì ra tay sát hại đồng nghiệp.
      Chị Bồng đem ra hai chai bia cùng ca nhựa đựng nước đá. Nhựt mở hai chai bia đổ vào ca nhựa. Ngay lúc này, chị X. đến kêu chồng về ngủ. Nhựt đứng dậy đi vào nhà anh Bảy Minh gần đó để trả cái áo mượn lúc chiều. Khi quay trở lại, anh D. hỏi Nhựt: "Sao không nhậu?". Nhựt chửi thề: "...Vợ con ông chửi vậy mà nhậu cái gì!?". Nghe Nhựt chửi thề, anh D. nói: "Mày có tin tao chọi chai bia chết mẹ mày". Nhựt thách thức: "Ông ngon thì ra đây". Hơi men chấp choáng, cả hai ôm nhau vật lộn. Nhựt đè anh D. nằm ngửa xuống đất rồi ngồi lên bụng dùng hai tay bóp cổ, đồng thời nắm đầu đập xuống đường.
      Chị Bồng đến can ngăn, kéo Nhựt ra. Nhựt bỏ đi thì anh D. đứng dậy đi theo sau dùng chân đạp vào lưng làm anh Nhựt té nhúi về phía trước. Nhựt quay lại dùng tay, chân tiếp tục đánh, đá làm anh D. ngã xuống đường bất tỉnh. Sau đó, Nhựt đi về phòng trọ. Chị X. và con trai chứng kiến tất cả, kêu khản cổ nhờ mọi người giúp đỡ. Khi Nhựt đi rồi, chị X. chạy vội gọi nhưng anh D. nằm im. Chị cho rằng anh D. ngủ vì quá say nên gọi người nhờ khiêng về phòng trọ.
      Đêm đó, chị và con trai vẫn nằm cạnh bên chồng ngủ một cách an lành. Nửa đêm, chị thức dậy, lay anh dậy để ăn uống vì sợ bị trúng gió. Chị gọi hoài anh vẫn không nhúc nhích. Chị đưa tay lên mũi thì không thấy anh thở nữa. Chị hốt hoảng la lớn. Mọi người chạy sang thì phát hiện anh đã tử vong từ lúc nào không hay.
      Hôm sau, thi thể của anh được người thân đưa về quê ở tỉnh Quảng Ngãi mai táng. Phía gia đình bị cáo có sang thăm hai lần, bồi thường tiền mai táng phí nhưng không nói một lời xin lỗi. Chị và người thân của anh giận lắm, nhưng cũng không biết phải nói gì. Chừng nửa tháng sau, chị quyết định đưa con về quê ở tỉnh Bình Thuận sống.
      Chị cho biết, con trai rất nhớ cha, nhiều đêm đang ngủ thức giấc dậy khóc. Mỗi lần như thế, chị lại giả vờ là anh đi làm sẽ đem tiền về nuôi hai mẹ con. Cũng vì con quá nhớ cha mà tháng nào chị cũng đưa cháu ra nhà nội để thăm mộ anh. "Tôi có thờ vọng anh ở nhà, nhưng dường như tình cảm vẫn không đủ. Cứ đến quê, ra mộ cha, cháu mới hết khóc", chị rầu rĩ.
      Điều chị X. đau lòng là dù hai vợ chồng sống chung mười năm, có một đứa con nuôi nhưng khi đến phiên tòa chị không thể trở thành đại diện pháp luật cho anh, bởi không có giấy kết hôn. Cũng vì trước đây, hai vợ chồng không làm giấy khai sinh cho con nên chị cũng không thể yêu cầu bị cáo cấp dưỡng nuôi con.
      Điều khiến chúng tôi bất ngờ là mặc dù anh D. bị đánh chết, chị X. là vợ, phải chịu nhiều thiệt thòi nhưng vẫn viết đơn bãi nại cho Nhựt. Khi được hỏi về điều này, chị phân trần: "Gia đình Nhựt cũng nghèo lắm. Nhựt cũng có đứa con còn nhỏ. Vợ Nhựt cũng có lòng muốn khắc phục hậu quả. Tôi đã mất chồng, gia đình chồng tôi đã mất đi một người thân, nên không muốn phía gia đình Nhựt chịu đau đớn giống mình".    
      Giảm nhẹ tội cho bị cáo
      Giờ nghị án kết thúc, HĐXX nhận định, hành vi của bị cáo là đặc biệt nghiêm trọng nên cần phải xử lý nghiêm. Mặc dù vậy, tòa chấp nhận một số tình tiết giảm nhẹ hình phạt như thân nhân tốt, lần đầu phạm tội, hối hận, gia đình bồi thường một phần thiệt hại, gia đình bị hại xin giảm nhẹ hình phạt, nên tuyên phạt Phạm Tiến Nhựt 18 năm tù giam về tội Giết người.
      Link bài gốcLấy link
      https://doisongphapluat.nguoiduatin.vn/dspl/chong-bi-danh-chet-vo-van-viet-don-bai-nai-cho-bi-cao-a34958.html
      Zalo

      Cảm ơn bạn đã quan tâm đến nội dung trên.

      Hãy tặng sao để tiếp thêm động lực cho tác giả có những bài viết hay hơn nữa.

      Đã tặng:
      Tặng quà tác giả
      BÌNH LUẬN
      Bình luận sẽ được xét duyệt trước khi đăng. Xin vui lòng gõ tiếng Việt có dấu.
      Tin liên quan