Báo Lao Động đưa tin, ngày 11/5, Cục Đường bộ Việt Nam (Bộ Xây dựng) cho biết, Bộ trưởng Bộ Xây dựng Trần Hồng Minh vừa có văn bản gửi Văn phòng Trung ương Đảng về kiến nghị của Tập đoàn Sơn Hải.

Cao tốc Nghi Sơn - Diễn Châu được Tập đoàn Sơn Hải bảo hành 10 năm. Ảnh: Hoàng Hà.
Theo kiến nghị của Tập đoàn Sơn Hải đề nghị điều chỉnh quy định “bảo hành công trình tối thiểu 10 năm”, Tập đoàn này nhận định: “Việc công trình xuống cấp, sau khi hết 2 năm thời gian bảo hành nhà nước phải bỏ ra một số tiền rất lớn để bảo trì. Riêng năm 2025, Cục Đường bộ Việt Nam đã bố trí hơn 12.500 tỉ đồng, chưa kể 34 tỉnh thành, nếu cộng trên toàn quốc, nhà nước phải bỏ ra một số tiền rất lớn” và “Nếu tăng thời gian bảo hành thêm 1 năm thì riêng Cục Đường bộ Việt Nam tiết kiệm hơn 12.500 tỉ đồng mỗi năm, nếu tăng thêm 08 năm sẽ tiết kiệm hơn 100.000 tỉ đồng. Nếu tính thêm cả các địa phương, con số tiết kiệm cho ngân sách là rất lớn”.
Theo Bộ Xây dựng, nhận định trên là chưa đúng bản chất của công tác bảo hành, bảo trì công trình và không có cơ sở.
Báo VietNamNet cũng đưa về nội dung phản hồi này của Bộ Xây dựng, cho hay, theo Bộ này, pháp luật hiện hành quy định thời gian bảo hành tối thiểu đối với công trình cấp đặc biệt và cấp I sử dụng vốn đầu tư công là 24 tháng. Đây là khoảng thời gian để các khiếm khuyết do lỗi thi công bộc lộ và buộc nhà thầu phải sửa chữa, khắc phục.
Trong khi đó, bảo trì công trình là trách nhiệm của đơn vị quản lý, khai thác nhằm duy trì tuổi thọ và sự vận hành an toàn của công trình trong suốt vòng đời sử dụng.
Bộ Xây dựng nhấn mạnh bảo hành và bảo trì là hai công việc “có mục tiêu và nội dung hoàn toàn khác nhau”. Nếu kéo dài thời gian bảo hành vượt quá chu kỳ sửa chữa định kỳ, ranh giới giữa trách nhiệm của nhà thầu và trách nhiệm bảo trì của đơn vị quản lý sẽ bị chồng lấn, dễ phát sinh tranh chấp và ảnh hưởng tới tuổi thọ công trình.
Theo quy định hiện hành, mặt đường bê tông nhựa thường có chu kỳ trung tu khoảng 5 năm. Sau hai lần trung tu sẽ tới giai đoạn đại tu.
Tập đoàn Sơn Hải cho rằng nếu nâng thời gian bảo hành công trình lên 10 năm có thể giúp ngân sách tiết kiệm cả trăm nghìn tỷ đồng chi phí bảo trì.
Tuy nhiên, Bộ Xây dựng nhận định đề xuất này “không có cơ sở”, bởi kinh phí hơn 12.500 tỷ đồng bảo trì quốc lộ năm 2025 không chỉ để sửa lỗi thi công mà còn phục vụ duy tu, sửa chữa định kỳ, xử lý điểm đen tai nạn giao thông và bảo đảm khai thác.
Theo Bộ Xây dựng, nếu áp dụng cứng mức bảo hành 10 năm cho mọi công trình giao thông sẽ làm tăng mạnh chi phí bảo lãnh, bảo hiểm và giá dự thầu.
Vẫn theo nội dung phản hồi nói trên, báo Dân trí nêu, đối với đề nghị quy định bắt buộc nhà thầu phải cắm biển công khai trên tuyến để người dân tham gia giao thông giám sát, Bộ Xây dựng cho biết việc tăng cường chất lượng công trình cần nhiều giải pháp căn cơ, đồng bộ như hoàn thiện hệ thống tiêu chuẩn kỹ thuật, siết chặt quản lý từ khâu thiết kế đến thi công, nâng cao năng lực chủ đầu tư, nhà thầu và tăng cường kiểm tra, giám sát thực tế chứ không chỉ nâng cao ý thức nhà thầu.
Ngoài ra, việc cắm biển thông tin bảo hành công trình không phải là biển báo hiệu đường bộ, không phục vụ cho người tham gia giao thông, có thể gây ảnh hưởng, nhiễu thông tin cho người tham gia giao thông; việc tiếp thu ý kiến, phản ánh của người tham gia giao thông đã được thực hiện qua đường dây nóng của các cơ quan quản lý đường bộ, cảnh sát giao thông trên các biển báo trên tuyến.
Theo thông tin Bộ Xây dựng có được, hiện chưa có quốc gia nào quy định bắt buộc nhà thầu phải cắm biển công khai tên nhà thầu sau khi thi công xong công trình.
Một đề xuất khác của Công ty Sơn Hải là không giữ lại tiền hoặc bảo lãnh bảo hành tự nguyện của nhà thầu sau thời gian bảo hành theo quy định.
Về vấn đề này, Bộ Xây dựng cho biết pháp luật hiện hành quy định mức bảo hành tối thiểu 3-5% giá trị hợp đồng tùy cấp công trình. Khoản bảo đảm này có thể bằng tiền hoặc bảo lãnh ngân hàng và chỉ được hoàn trả sau khi hết thời hạn bảo hành.
Bộ Xây dựng nêu, đa số cơ quan quản lý, chủ đầu tư và doanh nghiệp xây dựng lớn đều cho rằng việc giữ tiền hoặc bảo lãnh bảo hành là cần thiết để ràng buộc trách nhiệm nhà thầu và bảo đảm có nguồn kinh phí xử lý khiếm khuyết nếu phát sinh.









