Màn kịch vụng về
Tờ Góc nhìn Pháp lý dẫn thông tin cho hay, Suraj Bhaskar, 20 tuổi, sinh sống tại bang Uttar Pradesh, giống như hàng trăm nghìn thanh niên Ấn Độ khác, luôn nuôi dưỡng khao khát cháy bỏng được khoác lên mình chiếc áo blouse trắng để làm rạng danh gia đình. Tuy nhiên, rào cản lớn nhất của Suraj là kỳ thi đầu vào ngành Y (NEET) – một trong những kỳ thi khốc liệt và có tỷ lệ cạnh tranh cao nhất tại quốc gia tỷ dân này. Sau hai lần thử sức nhưng đều thất bại, thay vì tìm hướng đi mới, Suraj đã lựa chọn một con đường đầy bi kịch.
Sự việc bắt đầu khi anh trai của Suraj hốt hoảng báo tin cho cơ quan chức năng về việc em mình bị một nhóm người lạ mặt tấn công hung bạo tại khu vực làng Khalilpur, gần nơi cư trú. Hậu quả của vụ việc được cho là hành hung này vô cùng nghiêm trọng: Suraj bị đứt lìa bàn chân phải.
Tuy nhiên, khi cảnh sát vào cuộc điều tra, họ nhanh chóng nhận thấy nhiều điểm khuất tất. Một sĩ quan điều tra cho biết: "Trong quá trình lấy lời khai, nạn nhân liên tục thay đổi các chi tiết, lời nói đầy mâu thuẫn và thiếu nhất quán".
Kết quả giám định pháp y và khám nghiệm hiện trường đã lật tẩy màn kịch này. Báo cáo y tế chỉ ra rằng vết cắt trên chân Suraj rất sắc gọn, phẳng phiu, dấu hiệu đặc trưng của việc bị cắt bằng máy móc chuyên dụng chứ không phải vết thương nham nhở do bị chém bằng dao hay vũ khí thô sơ trong một vụ ẩu đả.
Đáng chú ý, tại khu vực Suraj nằm, cảnh sát phát hiện nhiều ống tiêm đã qua sử dụng. Điều này củng cố giả thuyết Suraj đã tự tiêm thuốc tê để làm mất cảm giác đau đớn trước khi tự tay thực hiện hành vi hủy hoại thân thể mình.

Nam thanh niên 20 tuổi tự cưa chân để hưởng suất ưu tiên vào trường Y. Ảnh minh họa
Động cơ gây sốc
Trước những bằng chứng không thể chối cãi, Suraj đã phải cúi đầu nhận tội. Động cơ phía sau hành động dại dột này khiến nhiều người bàng hoàng: Suraj muốn trở thành người khuyết tật để lách luật.
Theo quy định giáo dục của Ấn Độ, các trường đại học công lập bắt buộc phải dành 5% chỉ tiêu tuyển sinh cho người khuyết tật. Lợi dụng chính sách nhân văn này, Suraj tin rằng việc mất đi một bàn chân sẽ là "tấm vé thông hành" giúp cậu dễ dàng bước chân vào trường Y mà không cần phải cạnh tranh gay gắt qua điểm số.
Tại hiện trường, cơ quan chức năng thu giữ một cuốn nhật ký của Suraj, bên trong chứa đựng những dòng chữ thể hiện sự quyết tâm đến mức ám ảnh: "Tôi sẽ trở thành bác sĩ vào năm 2026". Bạn gái của Suraj cũng xác nhận với cảnh sát rằng nam thanh niên này đang rơi vào trạng thái ám ảnh cực độ với việc phải đỗ vào ngành Y bằng mọi giá. Trước đó vài tháng, Suraj từng tìm cách chạy chọt để xin giấy chứng nhận khuyết tật giả nhưng bất thành, dẫn đến quyết định tự tạo ra thương tật thật.
Mặc dù đã làm rõ hành vi tự hủy hoại bản thân và khai báo gian dối của Suraj, cơ quan chức năng địa phương hiện vẫn đang lúng túng trong việc đưa ra biện pháp xử lý phù hợp.
Tuy nhiên, bi kịch lớn nhất đối với chàng trai 20 tuổi này không phải là bản án pháp lý. Suraj giờ đây vừa không thể thực hiện giấc mơ trở thành bác sĩ, vừa phải đối mặt với thực tế tàn khốc là sẽ phải sống phần đời còn lại với cơ thể không còn lành lặn. Đây có lẽ là hình phạt nặng nề và đau đớn nhất cho sự lựa chọn sai lầm của tuổi trẻ.
Các vụ việc tự hại để trục lợi không phải hiếm gặp. Theo VTC News, tại Việt Nam năm 2025, Phòng Cảnh sát hình sự Công an tỉnh Phú Thọ triệt phá đường dây tự gây thương tích có tổ chức nhằm chiếm đoạt hơn 6 tỷ đồng từ nhiều công ty bảo hiểm nhân thọ.
Tạ Minh Châu (SN 1996), nguyên cán bộ Trung tâm Y tế huyện Cẩm Khê, nhiều lần tiêm thuốc mê rồi dùng kim tiêm, búa để tác động vào xương người mua bảo hiểm, tạo nên các vết vỡ xương tương tự tai nạn thật.
Khi thương tích đã tạo xong, Châu tiếp tục hướng dẫn các đối tượng dựng hiện trường giả như điện giật ngã, trượt chân ngã suối nhằm hợp thức hóa bệnh án và hoàn thiện hồ sơ yêu cầu chi trả.










