25 năm trước, ngày 2/3/2001, số báo đầu tiên của Đời sống và Pháp luật ra đời, mang theo khát vọng lan tỏa tinh thần thượng tôn pháp luật, đồng hành cùng hơi thở cuộc sống. 25 năm, một hành trình đủ dài để một tờ báo đi qua những đổi thay của thời cuộc, đủ sâu để lắng đọng thành truyền thống, bản sắc và niềm tự hào của nhiều thế hệ người làm báo.
Còn tôi, mười năm trước, bước chân vào tòa soạn với tâm thế của một người trẻ mang theo nhiều háo hức nhưng cũng đầy bỡ ngỡ. Những buổi sáng bắt đầu bằng câu hỏi “Đề tài hôm nay là gì?”, những trang bản thảo loay hoay mãi không tìm được điểm khởi đầu, những cuộc họp đề tài khiến tim đập nhanh hơn bình thường…

Nhà báo Đỗ Chang.
Có những lúc tôi thấy mình nhỏ bé giữa nhịp làm việc chuyên nghiệp và khắt khe của nghề báo. Nhưng cũng chính từ những cuộc họp ấy, từ những lần bản thảo chi chít sửa, từ những lời góp ý thẳng thắn của anh chị đồng nghiệp, tôi học được cách làm nghề - từ kỹ năng xử lý thông tin, cách tiếp cận đề tài cho đến sự cẩn trọng với từng con chữ.
Nghề báo không cho phép người ta trưởng thành trong vùng an toàn. Những chuyến đi đã dạy tôi nhiều hơn tất cả những trang giáo trình.
Tôi vẫn nhớ lần đầu tiên khoác lên mình hình ảnh của một “quý bà” giàu có để thâm nhập vào đường dây chuyên cung cấp “trai bao” cho những phụ nữ nhiều tiền ở Hà Nội và một số tỉnh, thành. Trước ngày đi, tôi soi mình trong gương rất lâu, tập từ dáng đi, cách nói chuyện cho đến ánh mắt sao cho đủ tự tin và lạnh. Bên ngoài là vẻ sang trọng, bình thản, nhưng bên trong là cảm giác hồi hộp đến mức nghe rõ nhịp tim của chính mình.

Nhà báo Đỗ Chang trong 1 lần tác nghiệp.
Trong vai diễn ấy, mỗi chi tiết nhỏ đều trở thành một thử thách. Một câu hỏi lỡ nhịp, một ánh nhìn thiếu tự nhiên cũng có thể khiến mình bị nghi ngờ. Có những khoảnh khắc, tôi chỉ muốn mọi thứ kết thúc thật nhanh, nhưng cũng chính lúc đó tôi hiểu rằng mình đang chạm rất gần vào sự thật, thứ mà nếu không đi đến tận nơi, sẽ không bao giờ có được. Khi bài viết hoàn thành, tôi mới có thời gian để thở phào.
Nhìn lại, điều đọng lại không phải là cảm giác mạo hiểm, mà là sự thay đổi trong chính mình. Cô phóng viên trẻ từng lúng túng trước những cuộc họp đề tài ngày nào đã có thể bình tĩnh bước vào một vai diễn hoàn toàn xa lạ để hoàn thành công việc.
Nghề báo, theo một cách rất lặng lẽ, đã khiến tôi trở nên mạnh mẽ hơn, bản lĩnh hơn. Mười năm gắn bó với Đời sống và Pháp luật, tôi đi qua từ một người trẻ lúng túng trước trang giấy trắng đến khi có thể bình tĩnh bắt đầu một đề tài mới. Tòa soạn không chỉ là nơi làm việc, mà là nơi có những người thầy, những đồng nghiệp đã uốn nắn tôi từng ngày; là nơi thanh xuân tôi được đặt đúng chỗ.
Tháng Ba lại về, hoa gạo lại đỏ. Tạp chí bước sang tuổi 25, một hành trình đáng tự hào. Trong hành trình ấy, tôi chỉ là một phần rất nhỏ, nhưng lại mang theo cả một quãng đời rực rỡ nhất của mình. Và tôi biết, những năm tháng đã qua, sẽ mãi là phần ký ức không thể nào quên, nơi tôi đã lớn lên cùng nghề, cùng Đời sống và Pháp luật.










