Dòng sự kiện
      +Aa-
      Zalo

      Nghiệt ngã phận đời công nhân ngày làm việc, tối về bán dâm

      DSPL

      (ĐS&PL) - Từ 20h đến quá nửa đêm là có hàng chục công nhân nghèo ra đứng đường ở Đoạn quốc lộ 1A trước cửa KCN Vĩnh Lộc (TP.HCM).

      Từ 20h đến quá nửa đêm là có hàng chục công nhân nghèo ra đứng đường ở Đoạn quốc lộ 1A trước cửa KCN Vĩnh Lộc (TP.HCM). Đoạn đường này nổ? t?ếng vớ? những ngườ? "đ? xe đạp bán dâm".

      Rờ? bỏ quê lên thành phố lập ngh?ệp vớ? mong ước có một cuộc sống tốt đẹp hơn nhưng ngh?ệt ngã thay, nh?ều bạn trẻ đ? làm công nhân đã bị vướng cá? vòng luẩn quẩn nơ? phố phường hoa lệ là thu không đủ ch?.

      T?ền lương công nhân trung bình khoảng trên dướ? 3 tr?ệu đồng/ngườ?/tháng dường như là quá ít so vớ? cuộc sống thị thành, nhất là thờ? g?an gần đây, mọ? thứ đều tăng g?á một cách chóng mặt.
      Cũng vì đồng lương eo hẹp mà đa phần công nhân đều phả? làm tăng ca, ăn uống dè sẻn, ch? t?êu tằn t?ện cũng như luôn phả? sống trong những căn phòng trọ tồ? tàn. Ngoà? ra, họ phả? gử? con ở những đ?ểm g?ữ trẻ tự phát vớ? vô vàn những rủ? ro, bất hạnh có thể ập xuống bất cứ lúc nào.

      Con đ? v?ện, bố mẹ đ? bán máu

      Trong thờ? g?an tìm h?ểu về đờ? sống công nhân ở các khu công ngh?ệp lớn phía Nam như Sóng Thần, Tân Tạo, Vĩnh Lộc, B?ên Hòa… chúng tô? nhận thấy cuộc sống của công nhân thường vô cùng chật vật. Đa phần họ phả? làm v?ệc trong mô? trường có ảnh hưởng xấu đến sức khỏe, rất dễ bị các bệnh nghề ngh?ệp nhưng lạ? hoàn toàn không có bảo h?ểm hay chế độ lương thưởng phù hợp.

      Tô? đã được nghe một công nhân g?ày dép xuất khẩu ở khu công ngh?ệp L?nh Xuân (quận Thủ Đức, TP.HCM) tâm sự chuyện mọ? ngườ? đ? vệ s?nh trong ca làm v?ệc là khá bình thường, vì đó là nhu cầu s?nh lý. Tuy vậy, vớ? hàng ngàn công nhân mà công ty chỉ xây có vỏn vẹn 3 cá? nhà vệ s?nh nữ. Thế nên, nh?ều chị em đang làm, muốn đ? vệ s?nh mà nghĩ cảnh phả? chờ đợ? quá lâu để đến lượt mình đành cố gắng “nhịn”, ngồ? lạ? làm v?ệc t?ếp, để đảm bảo năng suất lao động ở mức cao nhất.

      Mặc dù luôn phả? làm v?ệc vớ? cường độ cao như vậy nhưng cuộc sống của công nhân, đa phần là cơ cực vì đồng lương quá thấp. G?á cả thì tăng vùn vụt nhưng lương, thưởng thì nh?ều năm vẫn chưa tăng kịp. Cá b?ệt, nh?ều doanh ngh?ệp làm ăn h?ệu quả còn g?ảm lương công nhân nữa. Thế nên, nếu chẳng may trong cuộc sông có những b?ến cố như con cá? bệnh tật, họ gần như “chết đứng” vì không b?ết cách gì xoay xở.
      Gặp gỡ g?a đình anh Đ?nh Văn Toàn, 33 tuổ? quê ở Tánh L?nh (Bình Thuận) trong một căn phòng trọ chật hẹp ở gần đường Võ Văn Vân (xã Vĩnh Lộc A, huyện Bình Chánh, TP.HCM), chúng tô? được b?ết anh h?ện đang là công nhân làm thủy sản đông lạnh của một công ty Hàn Quốc trên địa bàn.

      Mặc dù làm công nhân ở đây được gần 6 năm nhưng cuộc sống của anh vẫn không có gì thay đổ?, luôn luôn phả? lo lắng trước những bất trắc bở? lương tháng nào cũng chỉ đủ t?êu t?ền ăn, t?ền nhà trọ, đ?ện nước, xăng xe và t?ền mua sữa, bột cho con.

       Đa phần công nhân phả? ở trọ trong những căn phòng chật chộ?, ẩm thấp.

      Vừa ôm đứa con gá? nhỏ hơn 2 tuổ? vào lòng, anh vừa rầu rĩ kể: “Tô? lấy vợ được 4 năm rồ?. Cô ấy là ngườ? ở vùng nú? Vĩnh Cửu (Đồng Na?), làm chung công ty vớ? nhau. Vẫn b?ết đờ? sống khó khăn nên ha? ngườ? chỉ b?ết nương nhau mà sống. Từ hồ? bé Trà My ra đờ?, cuộc sống của ha? vợ chồng càng cơ cực hơn nữa vì nh?ều ch? phí phả? dành cho con như t?ền sữa, t?ền bột, t?ền quần áo, đồ dùng cho trẻ… mà vợ thì phả? nghỉ làm ở nhà trông con. Kh? bé được đúng 1 tuổ?, vợ chồng đành phả? gử? con ở nhà trẻ tự phát gần khu trọ để đ? làm chứ một mình tô? lo không xuể. Mấy ngày đầu, bé xa cha mẹ nên khóc suốt, lạ? không ăn uống gì nên ngườ? cứ lả đ?, rồ? ốm. 

      Thế là lạ? x?n nghỉ, cả ha? đưa con đ? bệnh v?ện Nh? đồng 1 dướ? quận 10 mà cả nhà chỉ còn hơn 600.000 đồng. Vừa đợ? khám bệnh cho con, vừa lo lắng không b?ết có đủ t?ền hay không nữa. Thấy vậy, cả ha? chỉ b?ết quay đ?, nhìn con mà rơ? nước mắt. Như h?ểu được nỗ? lòng của vợ chồng tô?, có một bác bán cà phê cóc ở cổng bệnh v?ện bảo, nếu th?ếu t?ền khám bệnh cho con thì cứ sang bên bệnh v?ện Chợ Rẫy mà bán máu k?ếm t?ền, dễ lắm. Hỏ? kỹ ra mớ? b?ết, mỗ? lần đ? bán máu như vậy thu được gần 500.000 đồng mà cũng không ảnh hưởng gì tớ? sức khỏe.

      Vì quá th?ếu t?ền nên tô? nó? dố? vợ ra ngoà? gặp ngườ? bạn ở gần đó mượn thêm ít t?ền, rồ? sang bệnh v?ện Chợ Rẫy, ăn vộ? ổ bánh mì thịt nguộ? để có sức khỏe. Tìm đến khoa huyết học truyền máu, nơ? mà ngày nào cũng có cả trăm ngườ?, chủ yếu là những công nhân, lao động nghèo tớ? bán máu, tô? được mấy ngườ? ở đây hướng dẫn, một lần bán máu như thế k?ếm được 470 ngàn đồng. Sau một hồ? bấm số thứ tự và chờ đợ?, tô? được các bác sĩ gọ? vào, lấy máu và đem đ? k?ểm tra.

      Trong kh? họ k?ểm tra xem máu có “sạch” hay không thì mình ngồ? hành lang chờ. Lúc này tô? mớ? để ý thấy, không chỉ có r?êng mình mà còn rất nh?ều ngườ? nữa cũng chung cảnh ngộ th?ếu t?ền nên phả? đ? bán máu để k?ếm t?ền sống qua ngày.

      Ngay như chị Thủy ngồ? cạnh tô? lúc đó cũng vậy. Chị bảo, mỗ? tuần chị đ? bán máu 1 lần, bán huyết tương (một loạ? máu chọn) 1 lần nên cũng thu về gần tr?ệu đồng, đủ t?ền ch? t?êu cho g?a đình. Trước, cả 2 vợ chồng chị đều làm công nhân dướ? Tân Tạo nhưng từ hồ? đầu năm, công ty thua lỗ nên cả ha? đều mất v?ệc. Về quê thì không đành mà ở lạ? thì b?ết lấy t?ền đâu trả phòng trọ, s?nh hoạt hằng ngày.

      Bí quá, chồng chị phả? chạy xe ôm ngoà? ngã ba An Lạc còn chị, g?ữa lúc không b?ết k?ếm t?ền đâu để nuô? con thì có ngườ? g?ớ? th?ệu lên bệnh v?ện Chợ Rẫy bán máu. Không chỉ ở bệnh v?ện Chợ Rẫy, những ngườ? thường xuyên bán máu như chị Thủy còn sang cả bệnh v?ện Hùng Vương, Phạm Ngọc Thạch nữa nên thu nhập cũng… tàm tạm. Thực sự chẳng có a? muốn bán đ? g?ọt máu của mình đâu, cũng vì s?nh kế ép buộc mà thô?. Mà thực ra, a? tìm đến nơ? bán máu này gần như cũng là bước đường cùng rồ?.

       Nh?ều công nhân phả? đ? bán cả máu mình để có t?ền.

      Gần trưa, kh? có kết quả xét ngh?ệm, tô? mớ? thở phào nhẹ nhõm vì mình… đậu bở? nh?ều ngườ?, có thể sẽ không được bán máu để k?ếm và? trăm ngàn đồng vì máu của họ không phù hợp hoặc có bệnh d? truyền, truyền nh?ễm. Cuố? cùng, cầm gần năm trăm ngàn, tô? chạy xe như bay sang bệnh v?ện Nh? đồng 1 để đưa t?ền cho vợ.

      Cầm t?ền, vợ tô? cứ ngân ngấn nước mắt bở? cô ấy b?ết, chắc tô? đã phả? vất vả đ? mượn bạn bè chứ cũng không nghĩ là tô? đ? bán máu k?ếm t?ền. Cũng may, bé Trà My chỉ bị sốt nhẹ, bác sĩ khám bệnh rồ? kê đơn thuốc cho về nhà chứ nếu phả? nhập v?ện, nằm đ?ều trị chừng tuần lễ thì tô? không b?ết mình phả? bán bao nh?êu máu mớ? đủ t?ền đóng v?ện phí, thuốc men cho con nữa”.
      Câu chuyện của anh Toàn không phả? là cá b?ệt bở? vớ? những cặp vợ chồng công nhân ở thành phố này, lo cuộc sống thường nhật đã gần như k?ệt sức rồ?, nếu có xảy ra hoạn nạn đau ốm thì bán máu là chuyện bình thường.

      Căn phòng 6m2, ha? cặp vợ chồng sống chung

      Nhưng không chỉ lúc hoạn nạn, ngay cả đờ? sống thường nhật của công nhân như nơ? ăn chốn ở cũng vô cùng éo le, cơ cực. Trong những ngày tìm h?ểu về đờ? công nhân, chúng tô? vô cùng ngỡ ngàng kh? thấy, đa phần họ phả? ở trong những căn nhà trọ tạm bợ, k?ểu “ổ chuột”, đêm thì lạnh vì g?ó sương có thể luồn qua khe cửa vào phòng, ngày thì nóng nực vì chật và thấp, má? tôn mỏng manh.

      Cá b?ệt, có những căn phòng chỉ và? mét vuông nhưng có đến gần chục ngườ? ở trọ cùng bở? h?ện nay, một căn phòng trọ g?á rẻ ở thành phố cũng có g?á từ 800.000 - 900.000 đồng/tháng, chưa kể đ?ện nước, một ha? ngườ? không thể lo nổ?. Vì thế, ở ghép nh?ều ngườ? gần như là g?ả? pháp mà tất cả các công nhân đều lựa chọn. Những bạn trẻ còn độc thân thì ở ghép vớ? nhau cũng dễ. Như 4, 5 bạn gá? cùng công ty, cùng quê thuê chung một căn phòng ở vớ? nhau thì cũng còn có thể chấp nhận được.

      Nhưng, hoàn cảnh như cặp vợ chồng anh Sơn vớ? vợ chồng anh Cảnh thì lần đầu chúng tô? thấy. Đó là v?ệc cả 2 cặp vợ chồng này cùng thuê trọ 1 căn phòng ở trong con hẻm nhỏ trên quốc lộ 1A (quận Bình Tân). Căn phòng này chỉ có vỏn vẹn 6m2, nằm ở một dãy trọ dà? có gần 20 phòng như thế, úp mặt vào nhau. Mặc dù những phòng khác, có kích cỡ và hình dáng tương tự cũng có đến 4, 5 hay thậm chí 6 ngườ? ở cùng nhưng họ toàn là bạn bè, đồng g?ớ? nên cũng thuận t?ện trong s?nh hoạt cá nhân. Đằng này đây lạ? là 2 cặp vợ chồng trẻ thì làm sao mà tránh khỏ? ph?ền phức trong s?nh hoạt, nhất là lúc quan hệ vợ chồng.

      Tuy nh?ên, trao đổ? vớ? chúng tô? ngay tạ? căn phòng vớ? những chén bát, bếp ga m?n?, tủ đựng đồ, quần áo… anh Cảnh cho b?ết: "Tô? quê dướ? Mộc Hóa (Long An) lên đây làm bảo vệ công ty đã 4 năm rồ?. Sau đó có ngườ? bạn là Sơn cùng quê lên làm công nhân ?n ấn nên ha? anh em ở cùng nhau trong căn phòng này, g?á thuê là 900.000 đồng/tháng, cộng thêm đ?ện nước là khoảng hơn một tr?ệu.

      Cuố? năm ngoá?, tô? lấy vợ nên Sơn chuyển sang phòng bên cạnh, ngay sát đây, ở cùng mấy ngườ? khác. Đầu năm vừa rồ? Sơn cũng lấy vợ, là một công nhân làm ở công ty chế b?ến thủy sản bên Tân Tạo nên ha? vợ chồng loay hoay chưa b?ết ở đâu thì tô? bảo, hay chuyển qua ở cùng phòng vớ? vợ chồng tô? cho t?ết k?ệm t?ền nhà trọ bở? vợ chồng tô? chỉ làm ban đêm.

      Vợ làm ca đêm mà tô? cũng bảo vệ ca đêm còn vợ chồng Sơn lạ? làm ban ngày cả. Thế là, cứ 18h, ha? vợ chồng ăn cơm xong là đ? làm còn vợ chồng Sơn, tan ca lúc 18h nhưng đ? chợ đến 18h30 mớ? về đến nhà. Sáng hôm sau, vợ chồng cậu ta lạ? thức dậy đ? làm từ 7h còn chúng tô?, tan ca lúc 7h mà phả? 7h30 mớ? về tớ? phòng trọ.

      Vì thế, mặc dù danh nghĩa là ở cùng nhau nhưng thực chất, chúng tô? chỉ gặp nhau đúng ngày Chủ nhật, kh? tất cả cùng được nghỉ. Phòng chật, lạ? nh?ều đồ đạc nên những ngày đó, mỗ? cặp vợ chồng nằm ngủ trên 1 ch?ếc ch?ếu, có căng một tấm vả? ở g?ữa phòng".

      Vừa kể vớ? chúng tô?, anh Cảnh vừa nén t?ếng thở dà?. "Cũng vì hoàn cảnh cả thô? chứ có a? muốn như vậy đâu các chú ơ?. Ma? mốt mà có con cá? chắc sẽ chấm dứt cá? cảnh ở chung thế này thô? vì bất t?ện lắm. Mà g?ờ mỗ? tháng bỏ ra hơn tr?ệu đồng t?ền thuê nhà, rồ? đ?ện nước, ga nữa thì làm sao mà đủ sống. G?ờ đ? làm về, vợ chồng tô? ăn sáng rồ? đ? ngủ đến gần ch?ều mớ? dậy, nấu cơm ăn rồ? lạ? chuẩn bị đ? làm đêm. Như thế vừa khỏe ngườ? lạ? vừa đỡ được 1 bữa cơm trưa, g?ảm ch? phí t?ền ăn", anh Cảnh nó? t?ếp.

      Ngày làm công nhân, tố? về bán dâm

      H?ện nay, chuyện những ngườ? công nhân đ? làm phả? tăng ca ban đêm đã là rất bình thường, thậm chí nh?ều ngườ? còn mong mỏ? x?n được tăng ca, được làm thêm để có thêm thu nhập trang trả? cho cuộc sống nhưng vì tình hình k?nh tế chung đang trong g?a? đoạn suy thoá? nên nh?ều nơ?, công ty chỉ hoạt động cầm chừng, có muốn tăng ca cũng không có.

      Thế nên, những công nhân này, ban ngày đ? làm, ch?ều tan ca về thì đàn ông lạ? xách xe đ? chạy xe ôm ở mấy ngã ba, ngã tư hòng k?ếm thêm và? chục ngàn đồng. Ngoà? ra, nh?ều ngườ? phả? nhận hàng về nhà làm thêm ban đêm hoặc đ? bốc vác, phụ bồ? bàn ở các quán ăn, quán cà phê ban đêm vớ? mong muốn k?ếm thêm chút đỉnh.

      R?êng vớ? những công nhân nữ, dù b?ết là tộ? lỗ?, là nhục nhã nhưng nh?ều ngườ? vì m?ếng cơm, manh áo vẫn nhắm mắt đưa chân để làm cá? v?ệc nhơ nhuốc là đ? bán dâm, như một cứu cánh duy nhất trong cơn cùng quẫn.

      Từ lâu, đoạn quốc lộ 1A trước cửa khu công ngh?ệp Vĩnh Lộc, đã khá nổ? t?ếng vớ? những ngườ? “đ? xe đạp bán dâm” bở? khu vực này cứ khoảng 20h đến quá nửa đêm là có hàng chục công nhân nghèo, ban ngày đ? làm ở công ty, ban đêm tranh thủ ra đây k?ếm thêm t?ền.

      Ch?a sẻ trong nỗ? n?ềm đầy nước mắt đắng cay, một chị x?n g?ấu tên (quê ở Tràm Ch?m, Đồng Tháp) cho b?ết: "Mình năm nay đã 33 tuổ?, có 2 con nhỏ nhưng chồng chẳng may mất trong một ta? nạn g?ao thông cách đây 3 năm. Từ kh? chồng mất, mình chẳng b?ết làm gì để nuô? con nữa đành gử? ha? đứa nhà ông bà ngoạ? để lên thành phố cùng mấy ngườ? bạn trong ấp làm công nhân may mặc, hằng tháng dành dụm t?ền gử? về nuô? con.

      Gần đây, công ty làm ăn không được như ý muốn, lương công nhân vừa g?ảm, lạ? vừa chậm nên đến tháng mà vẫn chưa có t?ền gử? về quê. Các con còn nhỏ, mà ông bà thì lạ? lớn tuổ?, chẳng b?ết làm gì nuô? chúng. Ở thành phố này, ngườ? quen chả mấy a? nên kh? cần t?ền, không b?ết k?ếm ở đâu.

      Thế là, b?ết rằng đó là v?ệc làm tộ? lỗ?, nhục nhã nhưng tô? đành cắn răng, theo mấy chị khác đêm đêm đạp xe ra đây đứng đợ? khách. A? thương thì cho năm trăm, a? kỳ kèo thì ha?, ba trăm cho một lần “gặp gỡ” trong nhà nghỉ tô? cũng gật đầu. Chị còn bảo, có ông khách nghe chuyện thương quá còn hào phóng cho chị cả tr?ệu đồng, bảo thô? đừng làm công nhân vớ? nghề này trên thành phố nữa, về quê trồng trọt, rau cháo nuô? con có kh? còn thanh thản hơn.

      Nh?ều lúc, mình cũng b?ết đây là nghề phạm pháp nhưng cũng không còn cách nào khác. Có lẽ tô? chỉ làm v?ệc này một thờ? g?an nữa để dành đến tết về quê có t?ền mua quà cho các con rồ? thô?. Cầm những đồng t?ền nhơ nhuốc này, tô? cũng tủ? thân, cay đắng lắm nhưng làm phận đàn bà g?ữa thành phố đông đúc này, thân cô thế cô, b?ết lấy gì mà sống và lấy t?ền nuô? con hả các anh ơ??".

      Nhưng ở khu vực này không chỉ có một mình chị mà đa phần những ngườ? phụ nữ đang đứng dướ? ánh đèn cao áp đêm nhập nhoạng của khu công ngh?ệp, bên ch?ếc xe đạp cà tàng của mình k?a đều có hoàn cảnh tương tự, dù chẳng a? nó? chuyện vớ? a? một lờ? nào, vì ngạ? ngùng, vì nhục nhã bở? họ đang làm cá? v?ệc đáng bị xã hộ? lên án này.

      Có thể họ sẽ bị xã hộ? lên án, bị mọ? ngườ? xa lánh nhưng quả thực, h?ện nay đang có rất nh?ều công nhân phả? làm thêm những công v?ệc nặng nhọc khác sau kh? làm chính ở công ty để có t?ền trang trả? cho cuộc sống của mình, kể cả những công v?ệc đầy tộ? lỗ? như trên. Thậm chí, cũng vì cùng quẫn, nh?ều công nhân còn dạ? dột phạm những tộ? ác tày trờ? mà nguyên nhân sâu xa ban đầu cũng vì những khó khăn trong cuộc sống thường nhật mà thô?.

      Theo Sở Lao động Thương b?nh và Xã hộ? TP.HCM, h?ện nay, trên địa bàn TP.HCM có 10 KCN và 3 KCX đang hoạt động vớ? khoảng gần 300.000 lao động, số lượng công nhân đến từ các tỉnh thành khác ch?ếm đa số. Mức lương trung bình khoảng 3 tr?ệu đồng/tháng; nhưng mức ch? t?êu lạ? khá tốn kém kh?ến nh?ều công nhân rất chật vật vớ? cuộc sống. T?ền lương chỉ đáp ứng được nhu cầu tố? th?ểu nên kh? vật g?á tăng cao thì ngoà? v?ệc cân đo đong đếm các khoản ch?, công nhân buộc lòng cắt bớt nhu cầu cá nhân hoặc làm thêm những công v?ệc khác mớ? có dư chút ít t?ền gử? về quê cho g?a đình.

      Theo Dân V?ệt

      Link bài gốcLấy link
      https://doisongphapluat.nguoiduatin.vn/dspl/nghiet-nga-phan-doi-cong-nhan-ngay-lam-viec-toi-ve-ban-dam-a21692.html
      Zalo

      Cảm ơn bạn đã quan tâm đến nội dung trên.

      Hãy tặng sao để tiếp thêm động lực cho tác giả có những bài viết hay hơn nữa.

      Đã tặng:
      Tặng quà tác giả
      BÌNH LUẬN
      Bình luận sẽ được xét duyệt trước khi đăng. Xin vui lòng gõ tiếng Việt có dấu.
      Tin liên quan