T?ệc tùng sang trọng, toàn những sơn hào hả? vị nhưng ăn uống đâu có thoả? má? mà luôn phả? căng đầu suy nghĩ để làm vừa lòng đố? tác. Đã vậy nh?ều kh? không muốn cũng phả? uống nh?ều nếu không muốn lạ? bị đánh g?á không nh?ệt tình.
Nhưng vợ anh thì không h?ểu được nỗ? khổ ấy.V?ệc đ? sớm về khuya của chồng ngày càng nh?ều đã kh?ến Thảo không còn đủ k?ên nhẫn. Thoạt đầu là những lờ? mè nheo, t?ếp theo là ch?ến tranh lạnh. Rồ? ch?ến tranh nóng dần. Vốn là ngườ? nóng tính nên nh?ều kh? chồng về tớ? nhà là Thảo đấu ngay: “Tạ? sao tô? gọ? mã? anh không được. Tô? chán cuộc sống như thế này lắm rồ?”. Ngay cả kh? chồng có kế hoạch đàng hoàng, gọ? đ?ên thông báo hẳn ho? chị cũng hậm hực.
Quen tính vợ nên anh Thắng chọn đố? sách ?m lặng là vàng để được yên. Thế là chị càng nó? nh?ều hơn. Lúc này Thắng cũng không chịu nổ?, anh bắt đầu gầm lên và hàng xóm lạ? nín thở rùng mình vớ? những t?ếng bát đũa loảng xoảng vỡ, t?ếng con bé con khóc ré lên và những t?ếng đồ gỗ xô dịch ầm ĩ. Nh?ều hôm bà con hàng xóm phả? buốt ta? chịu trận tớ? nửa đêm. Ông tổ trưởng tổ dân phố đã có lần can th?ệp nhưng chính ông lạ? bị chị mắng theo k?ểu vơ đũa cả nắm: Đàn ông cũng một g?uộc vớ? nhau, nên lần sau ông không dám đến nữa. Đ?ều lạ là đến hôm sau đã thấy vợ chồng Thắng - Thảo lạ? ríu rít như không có v?ệc gì xảy ra, lạ? đèo nhau đ? ăn sáng, hoặc nếu là ngày nghỉ thì cả nhà lạ? kéo nhau đ? p?cn?c, đ? mua sắm rất hào hứng.
Một hôm, làm xong công v?ệc chính nhưng có cuộc gặp gỡ bạn bè cũng nghề, anh Thắng quyết định ở lạ? cơ quan chờ các bạn rồ? cùng đ? đến một quán gần chỗ anh làm. Trông đứng, trông ngồ? không thấy chồng về, Thảo quyết định tớ? cơ quan chồng làm cho ra nhẽ.Chị đến thấy anh đang ngồ? thong dong chơ? game trên máy tính thì càng đ?ên ruột. Dù anh Thắng nó? thế nào, chị cũng không t?n. Rõ ràng tình ngay lí g?an vì theo chị: Sao bảo đ? vớ? bạn mà vẫn ngồ? ở cơ quan chơ? game? Mà bảo quan hệ bạn bè nhưng cần th?ết cho công v?ệc thì tạ? sao phả? đến quán? Rõ ràng có sự mờ ám, chắc chắn là hẹn hò vớ? con nào, mà có thể “con khốn nạn” ở ngay cơ quan này.
Thế là chị xăm xăm đ? tìm “con khốn nạn” ngay trong cơ quan anh kh?ến chị em chưa kịp về một phen hoảng hồn. Không tìm được chứng cứ gì nhưng chị vẫn ra lệnh: “Anh về ngay không, muốn hay muốn tốt thì đừng để tô? phả? ra tay” . Lúc này, những ngườ? ban mà anh hẹn cũng lục tục đến. Họ đều ngỡ ngàng và thận trọng lu? ra nhưng cũng không được yên vì chị mắng cả họ là bao che, tất cả cũng một g?uộc!
Không chịu nổ? anh Thắng g?áng cho vợ một cá? tát nảy lửa. Thảo tá? xám mặt mày va..ngã xuống ngất xỉu! Không h?ểu cú ngất ấy là thật hay g?ả, nhưng chuyện cứu ngườ? vẫn phả? đặt lên hàng đầu, thế là ngườ? gọ? xe cấp cứu, kẻ đ? tìm cáng cứ loạn cả lên.
Gặp Thắng sau sự cố, anh có vẻ buồn. Anh bảo k?ểu khủng bố của vợ đã làm cho anh kh?nh bỉ và như thế khó sống vớ? nhau được nữa. Anh chỉ thương đứa con gá? nhỏ…Tô? nghe mà không b?ết nó? gì vớ? anh. L?ệu l? hôn có phả? là g?ả? thoát vớ? vợ chồng họ? Nhưng l?ệu có thể hàn gắn được không nếu vợ anh không thay đổ?. Cá? gì cũng có g?ớ? hạn và sức chịu đựng của con ngườ? cũng vậy.
Phương L?nh










