Sự mê muộ? trong cách sống, lố? suy nghĩ lầm lỡ đã đẩy những cô gá? mớ? lớn ở những vùng quê bước chân vào "th?ên đường đen" không có lố? thoát. Vòng đờ? làm "đào" vô cùng ngắn, nó như l?ều thuốc độc hủy d?ệt cả thể xác lẫn nhân cách
Trong thâm tâm, họ khát khao lương th?ện, nhưng định k?ến ngườ? đờ? đã ngăn họ lạ?. T?ếng chuông nào cảnh tỉnh những tâm hồn lạc lố? ấy, kh? mà mỗ? ngày từ khắp các vùng quê, những th?ếu nữ tuổ? "trăng rằm" lũ lượt bỏ học kéo nhau lên thành phố làm "lao động đêm".
Cảnh tỉnh những tâm hồn lạc lố??
Sau nh?ều ngày thâm nhập vào các quán karaoke, bar, chứng k?ến và hóa thân thành phận đào t?ếp b?a chúng tô? mớ? thấu cảm được những hậu quả ê chề mà những cô gá? dìm tuổ? xuân trong b?a rượu phả? nhận lãnh. Không chỉ nhận lấy ánh mắt kh?nh bỉ của ngườ? đờ?, phận đào t?ếp b?a luôn đố? mặt đầy đau đớn vớ? t?nh thần lẫn thể xác trong những ly men dầm dề. Họ có thể phả? đố? mặt vớ? bệnh tật từ b?a rượu như chảy máu dạ dày, xơ gan, suy mật...
Thanh và V?, ha? cô gá? chúng tô? gặp trong quán karaoke “bốc hốt" trên đường Phan Đăng Lưu (Q. Bình Thạnh), dù rất đẹp nhưng họ đã g?à đ? trước tuổ? rất nh?ều. Son phấn níu tuổ? 23. Rượu b?a tàn phá tuổ? 23. Kh? lớp phấn dày cộm bắt đầu nhòe nhoẹt vì mồ hô?, vì những cuộc "vờn", khuôn mặt ha? cô h?ện ra lỗ chỗ, xám xịt. Họ lạ? vộ? vàng trát phấn, tô son. Đắp đổ? lên nhan sắc t?ều tụy, ngày vớ? họ là đêm, đêm là ngày. Thanh bảo thức khuya và ăn uống thất thường hoà? nên nhan sắc cô ngày càng xuống cấp. Tô? nhìn thấy ha? vết thâm quầng trên đô? mắt, đô? mô? sau màn son đỏ xám xịt che hàm răng nồng nặc mù? b?a.
"Chuyện tụ? em ó? ra máu là chuyện thường. Tố? nào cũng b?a rượu, cá? bụng nào mà chịu cho nổ?. Cháy gan, cháy ruột đó chị. Có hợp đồng cho oa? chứ bệnh tật tụ? em tự lo, không có bảo h?ểm gì hết. Đ? khám, nghỉ ngơ? ha? ba ngày tụ? em phả? đ? làm lạ? l?ền. Chứ lương bổng được bao nh?êu đâu, bọn em toàn sống nhờ t?ền boa không hà" - Thanh kể.
Mớ? đô? mươ?, nhưng Hằng đã bị thấp khớp, đau cột sống vì nhún nhảy trên g?ày cao gót hằng g?ờ l?ền trong ánh đèn xanh đỏ. Nhảy từ hồ? 16 tuổ? đến g?ờ. Đ? làm, trong ví Hằng bao g?ờ cũng mang theo những vỉ thuốc đủ loạ?. Hỏ? sao khốn khổ vậy, không bỏ nghề này đ? làm nghề khác, Hằng trợn mắt: "Chừng nào câu được thằng đạ? g?a tao mớ? bỏ". Trong thế g?ớ? của những cô gá? t?ếp b?a, tình yêu không tồn tạ?. Sự thân mật g?ữa ha? thân xác chỉ là sự vụ lợ?, thỏa mãn cho những gã đàn ông muốn tìm gá?.
Còn các cô "chường" cá? thân phớ? phớ? cho lũ đàn ông thỏa thuê, mục đích chỉ để mo? t?ền. Cho nên, bao trò quá? đản như cở? hết quần áo cho khách đổ b?a lên ngườ?, b?a chảy đến đâu l?ếm đến đó; hay đứng trên bàn nhảy thoát y để đám khách hả hê nhét t?ền vào chỗ kín... các cô phả? cắn răng phục vụ. Kh? không phục vụ tốt, ngoà? chuyện bị khách đánh chử?, hẳn nh?ên các cô sẽ bị quản lý bắt nộp phạt, mà số t?ền nộp phạt còn lớn hơn gấp mấy lần số t?ền boa.
Kể về ngườ? yêu cũ, "đào" Thanh mỉa ma?, chua xót: "Lúc trước hắn yêu em nh?ều lắm. Nhưng phát h?ện em đ? làm ở quán karaoke, hắn sợ chạy mất dép mặc em khóc như mưa. Rồ? tự nh?ên hắn quay lạ?, đò? nố? lạ? tình xưa. Em mừng lắm. Nào ngờ hắn quay lạ? chỉ để vét hết t?ền của em làm ra. Lạ? còn đánh đập, chử? rủa em là đồ đĩ, con đ?ếm mỗ? kh? em hết t?ền nộp cho hắn. Đánh đến nỗ? nh?ều đêm em không dám đ? t?ếp khách vì ngườ? toàn vết bầm tím. Bị quản lý dọa đuổ? v?ệc, em chịu hết nổ? nên đò? ch?a tay. Hắn lạ? đến chỗ em làm quậy tưng bừng. Đến kh? em cầu cứu bọn bảo kê thì mớ? yên thân vớ? hắn. Nhưng g?ờ em lo lắm, sợ hắn về quê em rêu rao vớ? ba mẹ là em làm t?ếp v?ên quán karaoke. Đến nước đó chắc em chỉ còn đường chết".
Làm cá? nghề này quen, dù không có t?ền nhưng được t?ếp xúc vớ? nh?ều dạng ăn chơ?, được quần là áo lượt, được phấn son bô? trát suốt ngày, không phả? đổ mồ hô? cơ cực như những lao động chân chính ngoà? xã hộ?, nên chẳng a? muốn buông tay. Vòng xoáy ảo mộng cùng vớ? suy nghĩ háo danh, háo lợ?, lườ? lao động đã cuốn các cô trô? không kịp phanh. Qua cá? tuổ? 23 mặn mò? xuân sắc, các cô đào lũ lượt bị thả? ra ngoà?. Những tháng năm ngắn ngủ? "chường" thân ong bướm vớ? hộp đêm, thân xác và cả nhan sắc đã bị bào mòn, các cô dạt về những quán cà phê “lều tranh" ở tít ngoạ? thành. Còn lạ? đa phần, vật vã quay cuồng đ? tìm tấm chồng an phận.
Quá khứ của Lê được g?ấu nhẹm, cô thoát xác trở thành ngườ? phụ nữ của g?a đình. Vớ? đặc thù công v?ệc, chồng Lê có mố? quan hệ khá mật th?ết vớ? g?ớ? làm ăn buôn bán Sà? Gòn, đặc b?ệt các quán cà phê, nhà hàng lớn nhỏ. Một ngày, Lê cùng chồng vào quán cà phê trao đổ? công v?ệc k?nh doanh, Lê tá? mặt kh? bị một gã đàn ông kéo tay lạ? hồ hờ?: "Ủa, dạo này cưng không làm bar nữa hả? Mấy ông anh hỏ? thăm cưng hoà?". Chồng Lê sững ngườ?. Lê bị lô? sềnh sệch về nhà, sau những cá? tát nảy đom đóm, là những câu hỏ? cay độc về quá khứ làm gá? bar. Lê câm lặng gật đầu, Lê thừa nhận tất cả. Cuộc hôn nhân tan vỡ, a? đ? đường ấy kh? chưa vương vấn một mụn con. Cay cú vớ? đờ?, Lê lao thân đ? làm gá? mạ? dâm. Một thờ? g?an, cánh bạn nhìn thấy Lê t?ều tụy đứng đường. Một cô đào chua xót bảo: "Đến thờ? kỳ đứng đường là hết đát rồ?, hàng bỏ đ?, không khéo đính "ết" chứ chẳng chơ?".
Một thờ? g?an "gác k?ếm", G?ang âm thầm ở nhà, cô đơn và tự kỷ. Nỗ? nhớ thành phố, nhớ những đêm thác loạn cùng những gã khách dâm dâng, "vung t?ền đốt trứng", G?ang bứt rứt không chịu nổ? rồ? mò "lên thành phố, vớ? ý định ăn chơ? ít ngày cho đỡ nhớ. G?ang thuê xe tay ga, mượn t?ền má mì đ? chơ? đêm. Hết t?ền, G?ang quay như chong chóng trả nợ.










