(ĐS&PL) - Những ngày qua, nơ? mảnh đất Hương Sơn (Hà Tĩnh) ngườ? ta vẫn nhắc nh?ều đến nỗ? đau xé lòng của vụ ta? nạn thương tâm xảy ra tạ? Thị xã Hương Thủy (Thừa Th?ên - Huế) vào ngày 11/2/1014 vừa qua. Vụ ta? nạn làm anh Lê Mạnh Khang (SN 1969), chủ xe khách Huế Khang, quê ở huyện Hương Sơn (Hà Tĩnh) chết tạ? chỗ, chị Nguyễn Thị Tâm (chị gá? của vợ anh Khang) tử vong sau kh? cấp cứu và trên 20 hành khách bị thương được đ?ều trị tạ? Bệnh v?ện đa khoa Hương Thủy và Bệnh v?ện T.Ư Huế.
Hương Sơn những ngày qua mưa trắng xóa và nặng hạt. Cá? rét buốt nơ? m?ền rừng nú? như làm nỗ? đau thương nhân lên bộ? phần. Những câu chuyện kể và nỗ? b? a? rạo rực phố huyện, đô? mắt đỏ hoe, sụt sù? t?ếc thương cho những phận ngườ? trên chuyến xe định mệnh k?a…
Theo thông t?n nhận được, trưa ngày 11/2/2014 kh? xe của anh Lê Mạnh Khang chở khách từ Hương Sơn vào đến đoạn đường tránh Thừa Th?ên - Huế thì anh gọ? cho vợ là chị Nguyễn Thị Huế hỏ? thăm xe của chị Huế từ Sà? Gòn chở khách ra đã dừng ăn cơm chưa? “Ha? xe gặp nhau ở Huế rồ? cùng ăn cơm nhé!”, thế mà cuố? cùng sau cuộc gọ? h?ếm ho? còn lạ? đó, anh đã lỡ hẹn vớ? vợ mình…
Nỗ? đau ?n hằn trên gương mặt ngườ? thân anh Lê Mạnh Khang.
Chị Huế ra đến đoạn đường trên thì xe anh Khang đã gặp nạn, chắc không a? có thể tưởng tượng nổ? cảnh tượng đó nhưng có lẽ a? a? cũng cảm nhận được nỗ? đớn đau khốn cùng đó. Ngườ? vợ trẻ, ha? đứa con thơ, đứa con gá? đầu mớ? tròn 15 tuổ?, đứa con gá? út bập bẹ 18 tháng tròn kể từ nay đã không còn bố. “Con mất cha như nhà mất nóc”, chúng tô? đang tự hỏ?: “L?ệu 2 đứa trẻ k?a sẽ lớn lên và sống cuộc đờ? về sau của mình như thế nào trước sự ra đ? đầy thương tâm của bố?”
Hương Sơn đang trong những ngày rét đậm, nỗ? đớn đau kể từ ngày ấy vẫn chưa một phút nguô? ngoa?, tang thương chồng chất tang thương. Đô? va? ngườ? vợ trẻ lạ? oằn mình trong sự mất mát lớn. Ngườ? quá cố đã ngủ yên trong lòng đất mẹ, r?êng thờ? g?an thì cứ thúc sau lưng tất cả chúng ta, như những đám lau sậy cũng bạc tóc và ngả xuống dần dần. Tô? cảm thấy ngực mình như có tảng đá nặng đè lên…
Tô? nhớ a? đó đã nó?: "Thờ? g?an không chỉ h?ện ra trên tóc mà thờ? g?an ở chính trong những đ?ều chúng ta không nhìn thấy nhưng lạ? thấy rất rõ kh? một ngườ? thân yêu của mình ra đ? về cõ? vĩnh hằng…
Kẻ đ?. Ừ đành phận
Tự thoát một k?ếp ngườ?
Đớn đau ngườ? ở lạ?
Héo hắt cả một đờ?…"
Dương Trang





