Kết nối Thứ Năm, 04/02/2010-3:45 PM
Ăn tất niên bi hài ký: Happy new... bia!

Gã bạn đồng niên thở dài ngao ngán, miệng thả điều ước nguyện giá cái dạ dày của mình bằng… i nốc!. Từ hôm đưa ông Táo về trời đến giao thừa, cho dù tất bật với trăm công ngàn việc, dùng đủ mọi khổ kế nhưng rốt cuộc cũng khó thoát những lời mời "cao hơn mâm cỗ" tới dự bữa cơm tất niên của người thân, bạn bè, thậm chí từ các thủ trưởng. Bụng bảo dạ: Né hạ được chừng nào hay chừng ấy, cốt để giữ cái dạ dày bình yên đón chào năm mới. Nhưng nào có được đâu!.

Năm nay, tiệc tất niên sớm nhất mà tôi vinh dự được mời là ở nhà một anh bạn kinh doanh địa ốc. Nghe nói thị trường nhà đất đóng băng, vậy mà mỗi ngày cái công ty nho nhỏ của anh cũng mua bán vài ba cái nền đất quy hoạch. Mỗi cái cũng kiếm vài ba chục triệu đồng. Nhưng từ sau 20 tháng chạp, ai dại gì bán đất, vì người mua sẽ nghĩ chủ đất đang kẹt tiền nên ép giá. Mà cũng ít ai đi mua nhà mua đất vào lúc năm cùng tháng tận! Anh bạn tôi quyết định đóng cửa văn phòng và... ăn tất niên sớm! Cả khách lẫn chủ độ vài ba chục người. Dịch Cúm H5N1, Cúm H1N1... đang đe dọa sinh mạng của từng con người, nên bạn tôi quyết định "chơi" cả chú ngựa bạch - nào giò, tái, xào lăn... nghi ngút chất đầy trên mâm cỗ. Thói đời cho kẻ sĩ, coi thuờng ẩm thực để tránh phàm tục, lấy phong cách tao nhã làm cốt cách. Nhấm nháp hương hoa, uống nhiều gắp ít. Từ trưa đến chập tối, chừng ấy con người đã "cưa" hết mấy chai "Zôn" vàng, được đà "dọn" luôn mấy can rượu nấu mà chủ nhân để ở gầm cầu thang dễ tới cả dăm năm. Đó là chưa kể mươi thùng bia xanh hiệu Heniken dùng "dập lửa" lúc cao trào!. Rượu vào lời ra. Chủ nhà độc chiếm diễn đàn kể tài kinh doanh đất của mình. Nào chuyện một hộ tái định cư được phân một lô đất hướng tây hoặc bắc, không hợp tuổi đến nhờ dịch vụ địa ốc bán. "Đất hướng đó khó bán đấy, nhưng chúng tôi sẽ cố gắng giúp đỡ, tất nhiên phải giá mềm". Khi có người mua thì lô đất ấy lại biến thành hướng đông nam hoặc chính nam với giá... hơi bị cao. Anh ta huênh hoang tài năng của mình: Dễ như trở bàn tay! Có những đường dây ở các ban quản lý dự án, chỉ cần chung chi chút đỉnh, hướng nào mà không có.

Kẻ ăn cơm, người ăn cháo. Lẽ đời là vậy. Dự tất niên nhà ông bạn địa ốc, tôi vỡ lẽ ra thêm một ngóc ngách của cuộc mưu sinh. Từ hôm ông Táo về trời trở đi, tiệc tất niên trở thành cao trào. Có hôm vài ba cái. Thực khách cũng phải chạy sô như ca sĩ "hot". Nhưng giỏi lắm cũng chỉ được vài ba nơi là đã hết ngày và bạn cũng đã... kiệt sức chạy xe về nhà trong chuyếnh choáng men say. Mười một giờ trưa ở nhà ông tổ trưởng dân phố - chỗ này khó từ chối vì tình hàng xóm, cả năm phiêu dạt, gập gềnh tất bật với mưu sinh, nay cuối năm mà chối từ không khéo, chắc hẳn lại bị phê bình là không gắn bó với địa phương! Gắp vài miếng mồi, nói đôi câu chuyện xóm giềng, cụng vài ly "trăm phần trăm" thì điện thoại réo. Thằng bạn nối khố từ hồi học tiểu học giục sao trễ vậy. Nhà anh này là chủ một cơ sở chuyên "thông tắc bể phốt không đập phá", dưới tay anh có cả chục công nhân. Nghe nói mấy năm rồi gã làm ăn có vẻ phát tài vì sau trận lụt năm 2007 tới giờ, ở Hà Thành nhà nào chả bị tắc cống ngầm, bể phốt. "Người anh em tới trễ hả, chủ và khách đã vào hiệp thứ tư, giờ thì chào mâm, mỗi người 3 chén xuông (loại chén hoa hồng), zô zô đi đừng để các chiến hữu chờ! ". Tôi lỡ tay đưa đũa gắp chút mồi lót bụng cho mắt khỏi mờ thì đã bị cản lại: "Chuyện ăn cứ từ từ, hôm nay có khách". Vậy là phải nâng ly. Một hai ba, dzô!. Vừa làm xong phần "chào bàn" thì ông già vợ gọi: "Sao lâu vậy con". Giọng nói ấm áp, tha thiết đầy truyền cảm của bậc nhạc phụ như kéo tôi về với thực tại. Khó khăn đứng dậy trong tiếng trách móc của gã bạn thông tắc bể phốt, gã vốn bạo mồm, xả hàng loạt lời mắng nhiếc "dưới thắt lưng" như tát nước vào mặt. Nhưng nhạc gia đã lệnh, phải đi thôi!. ông già vợ là chủ nhà hàng. Nhưng chuyện đó không đáng ngại bằng mấy ông anh vợ, em vợ, chú vợ, cậu vợ... nước da bì bì đã tai tái vì rượu. Dzô anh Ba! Dzô cháu rể! Dzô dượng Ba! Bạn sẽ nhủ thầm với vợ: "Thôi rồi em ơi. Sao nhà em đông người quá vậy!".

May mắn thay, chiều đó, ông già vợ thương tình đã gọi taxi đưa về!

Câu chuyện khác của một anh bạn có một buổi tất niên nhớ đời. 26 Tết, vợ sếp coi được ngày, bảo sếp gọi lính và bạn bè đến nhậu tất niên. Lãnh đạo địa phương lệnh không được đến thăm và tặng quà thủ trưởng trong dịp Tết. Vậy thì đến nhà sếp trước Tết vậy! Sếp là giám đốc công ty xây dựng. Lính sếp đi hết công trường này công trường nọ, khởi công, nghiệm thu, lại quả là chuyện thường ngày nên chuyện nhậu đã... trên từng cây số! Bạn sếp là các đối tác bên A, cũng sếp tuốt! Bạn sếp còn có các nhà cung cấp vật liệu, các "chiến hữu" ở ngân hàng, vật giá... Mình là lính văn phòng, lại mới. Sau vài ba cữ "giao ban", sếp ra lệnh cho các đệ tử lần lượt cụng ly với quý khách. "Mới gặp lần đầu hả, cụng với nhau một cái đi!", "Chú là lính văn phòng hả! Sao không thương anh em ở công trường! Nào hãy tỏ tình thương mến thương, đoàn kết nội bộ một ly!". Cứ bưng lên để xuống thì bị sếp vặn: "Hình như chú có chân trong đội tuyển thể hình của Phạm Văn Mách hả!". Thế là bị phạt thêm một ly... ông khách ở ngân hàng uống chừa lại đến nửa ly, cũng bị kê: "Cuối năm làm gì mà ông anh không quyết toán luôn cho rồi!". Vậy là ông ngân hàng không từ chối được... Bữa tất niên nhà sếp kéo dài đến gần khuya. Các chiến hữu "cho chó ăn chè ", nhiều kẻ phải cố bụm miệng để tránh cú "nôn vào tường" nhà sếp vừa sang sửa bả matít, sơn bóng nhoáng. Người này xỏ lộn giày dép của người kia, hôm sau phải đi tìm đổi lại... Các vị bạn của tôi đánh cầu lông, tennis cũng tổ chức "cúng sân" và nhậu tất niên vào ngày chơi cuối cùng. Mỗi sân bày một mâm ngũ quả, bình hoa, đĩa xôi và khổ thịt luộc. Cúng vái đàng hoàng lắm: "Vái thần sân năm mới cho tụi con đánh độ thắng liên tục, không có đứa nào bị gãy tay, sái cột sống! "... Năm ngoái có anh đùa: "Thần sân có linh thiêng thì phù hộ cho con trị mấy đứa ăn gian, cho nó gãy vợt liên tục!". Trong năm chỉ một sân đã gãy bốn cây vợt xịn. Thế là ai cũng bảo "thần sân" rất linh ứng. Năm nay xin vái đàng hoàng, thành khẩn! Sau khi cúng sân là tiệc đặt ở một nhà hàng bên cạnh. Trưởng sân tổng kết thành tích trong năm và báo cáo tài chính công khai. Té ra, tiền vợt, banh, cầu, tiền gửi xe, thuê sân chỉ là con số nhỏ so với tiền... nhậu. Cả hội ra "nghị quyết" năm sau phải giảm nhậu vì rất phi thể thao. Ai nấy đều giơ tay tán thành. Nhưng chỉ một tiếng đồng hồ sau, nghị quyết đã không thể nào... đi vào cuộc sống, vì bị hơi men tàn lấp. Họ lại thi nhau dzô dzô chúc mừng năm mới và happy new... bia loạn xạ.

Tất niên năm nay, trên sân thể thao chúng tôi xuất hiện một nhân vật mới. Anh không đến chơi thể thao mà chỉ đến thăm bạn bè vì ở nước ngoài mới về quê ăn tết. Cả vợ con cùng về đón Tết ở Việt Nam sau gần hai chục năm xa xứ. Anh mời chúng tôi đến dự tất niên vào đêm 29 Tết. Theo kịch bản anh đã chuẩn bị: Đêm ấy, vợ và mấy đứa con nhỏ sẽ ngồi bên nồi bánh tét, đun củi, thay nước, hít thở mùi khói cay đến chảy nước mắt nước mũi như anh đã trải qua hồi niên thiếu. Người lớn chúng tôi sẽ ngồi quanh chiếc bàn cạnh đó, lai rai nói chuyện và tận hưởng những giây phút thiêng liêng của ngày cuối năm. Tuấn, tên anh bạn Việt kiều nói: "ở xa quê không được hưởng Tết vì bù đầu vào công việc. Giờ giao thừa bên ta lại đúng giờ trưa ở bển, cả nhà quây quần trong phòng khách, chúc nhau vài câu bằng tiếng Tây tiếng ta lộn xộn, mở bánh chưng, dưa hành mua ở siêu thị trước đó mấy ngày ra cùng ăn, hồi tưởng lại cái Tết ở quê nhà và chảy nước mắt. Rồi quay lại sở làm. Bạn bè người mình ở xa nhau chỉ biết gọi điện thoại chúc mừng chứ đâu được đi thăm nhau như ở nhà. Buồn lắm...".

Gặp mặt tất niên là một tập tục hay. Người ta kiểm điểm lại một năm tất bật mưu sinh. Người ta gặp lại hàng xóm, bạn bè mừng sức khỏe, thành đạt và uống với nhau vài ly rượu chia vui. Nhưng không phải ai cũng làm được như vậy. Thường vui quá sẽ mất đi ý nghĩa của cuộc vui.

Vũ Hà


In bài này Gửi bài viết
Ý kiến của bạn
Tên của bạn:  
Email của bạn:  
Tệp đính kèm:
Tiêu đề:  
Nội dung:  
    [ Các bài mới ]
    [ Các bài đã đăng ]
    Trang chủ Giới thiệu Liên hệ tòa soạn Liên hệ quảng cáo Đặt làm trang chủ